Chương 14: (Vô Đề)

An dưỡng tinh là một tinh cầu có hoàn cảnh thoải mái, tuy không lớn nhưng nhờ hệ thống năng lượng mô phỏng bốn mùa cực kỳ nghiêm ngặt nên có không ít kẻ có tiền đưa người thân có vấn đề về tinh thần lực tới đây dưỡng bệnh, mong có thể khiến thức hải tinh thần của họ ổn định trở lại.

Ở trong mắt người ngoài, sống ở An dưỡng tinh có nghĩa là phải tốn rất rất nhiều tiền, đây chính là nơi để giới giàu có an dưỡng nghỉ ngơi.

Nguồn năng lượng mô phỏng có giá trên trời. có phân hội hiệp hội nhân ngư bảo đảm. Những người bị bạo loạn tinh thần lực, ai mà không muốn tới nơi đây dưỡng bệnh chứ?

Tuy nhiên đối với giới quý tộc, nơi này chẳng khác nào một cái nhà giam.

Nơi đây cách xa mọi trung tâm chính trị quyền lực. Một khi bước vào, chẳng khác nào vào bệnh viện tâm thần, chỉ có thể coi bản thân như bệnh nhân, việc gì cũng không làm được.

Ấy vậy mà một nơi quý tộc không muốn đến, dân thường lại không tài nào bước chân vào nổi này lại liên tiếp đón một đợt rồi một đợt người tới "nhìn trộm".

Kate biết rõ là tất cả bọn họ đều tới truy lùng người đứng thứ hai vòng tuyển chọn cuộc thi ca hát, Mạc, cũng chính là Lê Triều .

Trong mắt mọi người, một cá thể nhân ngư không có tên trong danh sách đăng ký của hiệp hội nhân ngư chính là một cám dỗ quá khó cưỡng.

Vì thế dạo gần đây Kate bận tối tăm mặt mày, rất sợ Lê Triều Từ thật sự bị ai đó phát hiện, chăm chú quan sát từng người ra vào Mạc gia xem rốt cuộc ai là Lê Triều Từ.

Chẳng qua dù số người tới An dưỡng tinh ngày càng đông, lại chẳng có ai tìm được tung tích của Lê Triều Từ.

"Bên tam hoàng tử cũng không tìm được sao?"

Hiện giờ Tam hoàng tử còn gấp gáp muốn tìm ra "nhân ngư" kia hơn bất cứ ai, gã lo rằng nhân ngư đó thật sự có thể trấn an được Văn Chiêu Diễn.

"Thưa thượng tướng, không tìm được."

Kate thở phào.

Phương hướng tìm kiếm của mấy người đó đều đã sai hết rồi.

Tất cả đều cho rằng Lê Triều Từ là một nhân ngư nên gần như chỉ chăm chăm tìm quanh khu vực có nhân ngư nhưng họ không hề biết, "cậu" vốn không phải nhân ngư.

"Em nói xem Lê Triều Từ rốt cuộc đã đi đâu chứ?" Kate giống như lẩm bẩm, lại giống như hỏi Hi Hi.

Hi Hi nghiêng cái đầu nhỏ, lắc lắc tỏ vẻ không biết.

Kate nói tiếp: "Dạo này cậu ta cũng không lên mạng, xem ra phải tới vòng hai cuộc thi mới chịu online. Hình như vòng hai là ngày mai nhỉ?"

Hi Hi gật đầu, tiếp tục nghịch bộ lư hương với bó nhang trước mặt. Đó là thứ hắn học được từ chủ nhân, chủ nhân lại học được từ cái người rất đáng sợ kia.

Kate nhìn thấy dáng vẻ thành thật nghiêm túc của Joy, buồn cười: "Hi Hi cũng có ước nguyện gì sao?"

Hi Hi gật đầu: "Ừm."

"Kể cho tôi nghe được không? Có khi tôi giúp được đấy."

Hi Hi lại lắc đầu, tỏ vẻ có thể tự mình làm được.

Kate không ép, từ trước tới nay hắn chưa từng cưỡng ép Hi Hi điều gì.

Vì thế chờ đến tối, khi Kate chúc ngủ ngon với nhân ngư bé bỏng của mình xong, chuẩn bị đi vào giấc ngủ thì Hi Hi lại tự mình chạy ra ngoài, bắt đầu thắp hương bái thần.

Lúc đốt nhang, đôi tay nhỏ kia run rẩy đầy sợ hãi nhưng cuối cùng vẫn đốt được. Sau đó hắn nghiêm túc quỳ xuống khấn vái.

Kate sững người nhìn nhân ngư ra hình ra dáng học thuộc toàn bộ nhất cử nhất động của lão quản gia: "Sao ban ngày không bái mà phải đợi tới tối?"

Hi Hi nghiêm túc đáp: "Ông quản gia, tối bái, linh nhất!"

Kate: "..." Không phải đâu! Quản gia nhà người ta trộm đi bái buổi tối là do sợ đại hoàng tử điện hạ mà, đâu phải bái buổi tối mới linh nhất chứ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!