Chương 12: (Vô Đề)

Mạc Bạch đang chờ Văn Chiêu Diễn thực hiện quyền lợi có thêm một điều ước kia, kết quả chờ mấy ngày rồi vẫn không thấy đối phương có ước nguyện gì.

Cậu âm thầm buồn bực: Người này là không tin hay cố tình giả vờ không tin thế? Lần trước linh như vậy, y không cảm thấy thần kỳ sao? Không tính thử lại à?

Cậu nghĩ đến Mạc Hướng Thiên, người tưởng như chẳng tin gì nhưng sau khi thấy hiệu quả liền len lén tìm cậu thử thêm.

Cho nên ba cậu là kiểu dễ dụ, còn Văn Chiêu Diễn thì khó chiều kinh khủng.

Thế là Mạc Bạch lần nữa xuất hồn đi tìm Văn Chiêu Diễn.

Lần xuất thần hồn này là cậu chủ động nên cậu vẫn cảm nhận được trạng thái cơ thể mình. Sau khi tốc độ thần lực hồi phục nhanh hơn, năng lực của cậu cũng từng chút một khôi phục.

Mạc Bạch quen đường quen nẻo bay tới trang viên bên cạnh, vào căn phòng khách kiểu Âu sang trọng mà rườm rà.

Văn Chiêu Diễn ngồi trên ghế sopha đối diện chiếc cầu thang hình cung, ánh mắt hoàn toàn bắt chuẩn góc áo to rộng bay phấp phới của thiếu niên vừ tiến vào.

Hai người chạm mắt, không ai nói chuyện.

Ngoài Văn Chiêu Diễn, không ai thấy Mạc Bạch.

Quản gia căng thẳng gần chết, nhóm hộ vệ mặt nặng như chì.

Kate đứng cạnh một vị bác sĩ, đối phương đang kiểm tra dữ liệu cơ thể và ngưỡng tinh thần của Văn Chiêu Diễn.

Quản gia sốt ruột dặn dò: "Bác sĩ Tư Lan, ngài nhất định phải kiểm tra kỹ cho điện hạ! Bệnh tình của điện hạ càng lúc càng nặng, ngài nghĩ xem còn cách nào cứu được không."

Mạc Bạch cau mày: "Tinh thần lực của anh nghiêm trọng hơn rồi à?"

Văn Chiêu Diễn không đáp, chỉ liếc cậu một cái rồi quay đi.

Mạc Bạch lượn quanh y hai vòng, đánh giá một lượt, kết luận: "Không khác mấy hôm trước là bao, không bị nghiêm trọng hơn." Nhưng sao quản gia trông như thể Văn Chiêu Diễn sắp chết đến nơi vậy?

Văn Chiêu Diễn nắm chặt đồng xu trong tay, im lặng.

Mạc Bạch nhìn sắc mặt căng thẳng của quản gia và hộ vệ, bắt đầu nghi ngờ: Lẽ nào Văn Chiêu Diễn thật sự có vấn đề gì đó mà mình không nhìn ra? Dù gì cũng là người quen, còn là khách hàng đầu tiên...

Thế là Mạc Bạch ngồi xuống cạnh Văn Chiêu Diễn, giơ tay lên đặt lên trán y kiểm tra, lộ ra cổ tay trắng trẻo thon dài.

Văn Chiêu Diễn vốn không quen bị ai chạm vào, theo phản xạ hơi né nhưng Mạc Bạch đặt tay lên giữa mày y trước một nhịp.

Xúc cảm là lạnh lẽo, hệt như cái trường bào màu trắng trên người cậu, hệt như băng tuyết.

"Đừng nhúc nhích." Mạc Bạch rũ mắt nhìn y, như thể đang trách móc.

Sau đó, quả nhiên Văn Chiêu Diễn ngồi im.

Bác sĩ không biết trong phòng còn có một thiếu niên "tàng hình", thấy Văn Chiêu Diễn như vậy, đặt dụng cụ kiểm tra xuống, hỏi: "Điện hạ cảm thấy không khỏe chỗ nào sao?"

"Không."

Bác sĩ tiếp tục kiểm tra, nghiêm túc ghi chép số liệu.

Mạc Bạch kiểm tra rất nhanh, không bao lâu đã rút tay lại: "Không có chuyển biến xấu."

Ngay lúc đó bác sĩ cũng nói: "Từ kết quả kiểm tra, dữ liệu lần này không quá khác với lần trước. Điện hạ duy trì giới hạn rất tốt."

Mạc Bạch gật đầu. Cậu cũng không nhìn ra có vấn đề gì, liền hơi khó hiểu hỏi: "Sao họ lại nói anh có chuyển biến xấu vậy?"

Văn Chiêu Diễn vẫn im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!