Chương 112: Phiên Ngoại 16

Nam sinh ngồi bàn trên rất nhanh đã phát hiện ra, vừa nãy Văn Chiêu Diễn còn miệng lưỡi chắc nịch nói không hứng thú với học sinh chuyển trường, giờ lại nhìn người ta đến đờ ra người.

Cái này mà gọi là không hứng thú á???

Quả nhiên, vả mặt vĩnh viễn không bao giờ đến muộn. Ngay cả anh Văn, người trước giờ luôn thanh tâm quả dục cũng không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần!

Nam sinh lại lén liếc học sinh chuyển trường một cái.

Thiếu niên môi hồng răng trắng, dung mạo sạch sẽ nhưng cái đẹp ấy không hề mang vẻ nữ khí, ngược lại còn tràn đầy ánh mặt trời, khiến người khác vừa nhìn đã thấy dễ chịu.

Đây là kiểu soái ca không chỉ hút ánh nhìn của nữ sinh, mà ngay cả nam sinh cũng không nhịn được sẽ để ý tới cậu.

Xong rồi.

Địa vị giáo thảo của anh Văn coi bộ không giữ được nữa rồi!

Người khác nhìn thiếu niên là cảm giác gì, Văn Chiêu Diễn không biết, y chỉ biết mình bị chấn động. Một loại cảm giác như thể linh hồn bị thứ gì đó đột ngột gõ mạnh, khiến ánh mắt y không sao dời đi được khỏi người kia.

Rất quen.

Quen đến đáng sợ.

Đặc biệt là khi Văn Chiêu Diễn phát hiện thiếu niên trên bục giảng cũng đang nhìn thẳng về phía mình.

"Ầm!"

Trong đầu Văn Chiêu Diễn nổ tung, từng hình ảnh kỳ lạ tràn vào, quen thuộc đến mức giống như đã khắc sâu trong linh hồn.

Chỉ cần gặp lại thiếu niên này, toàn bộ ký ức sẽ lập tức tự động phát sóng.

Y và thiếu niên nhiệt liệt hôn môi.

Y và thiếu niên liều chết quấn quýt.

Gương mặt tinh xảo của thiếu niên ửng hồng, ánh mắt mê loạn, hết lần này đến lần khác gọi tên y.

Những hình ảnh đó quá mức k*ch th*ch khiến da đầu Văn Chiêu Diễn tê dại, nhiệt khí trong cơ thể ầm ầm dâng lên.

"Văn Chiêu Diễn... Bạn học Văn Chiêu Diễn..."

Trong cơn hoảng hốt, Văn Chiêu Diễn mơ hồ nghe thấy có người gọi mình, liền theo bản năng đứng bật dậy: "Có!"

Cả lớp cười ầm lên, thiếu niên trên bục giảng cũng cười nhìn y.

Đầu óc Văn Chiêu Diễn càng thêm hỗn loạn, những hình ảnh "ở chung" với thiếu niên trong đầu cũng càng lúc càng... tình... sắc.

Ngay cả chủ nhiệm lớp cũng nhịn không được bật cười, nói: "Không phải gọi em đứng lên. Thầy chỉ muốn hỏi bạn học mới Mạc Bạch có thể tạm thời ngồi cùng em không? Đợi đến lúc xếp lại chỗ thì đổi sau."

Văn Chiêu Diễn là người cao nhất lớp. Dù thành tích rất tốt

nhưng để không che tầm nhìn của người khác, y vẫn luôn ngồi hàng cuối.

Chỗ ngồi bên cạnh vốn có người nhưng bạn cùng bàn là phú nhị đại, không định thi đại học, học xong năm nay đã xuất ngoại du học nên chỗ trống kia vẫn để không.

Theo lý mà nói, năm lớp 12 đã là giai đoạn nước rút, rất hiếm có người chuyển trường vào lúc này.

Văn Chiêu Diễn lại liếc nhìn thiếu niên một cái, ngay cả cái tên cũng quen đến khó hiểu.

Cổ họng y khẽ lăn: "Được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!