Chương 111: Phiên Ngoại 15

Tuy đại thần quan không mấy vừa mắt Văn Chiêu Diễn nhưng Mạc Bạch đã cùng y ký kết khế ước linh hồn.

Khế ước đã thành, nếu muốn giải trừ, cậy chỉ có một cách: Văn Chiêu Diễn chết là xong.

Đối với thần giới mà nói, một nhân loại chết đi chẳng tạo thành tổn thất gì nhưng đối với Mạc Bạch lại không giống vậy.

Khế ước linh hồn là thứ khế ước cực đoan nhất. Ở một mức độ nào đó, nó đồng nghĩa với việc chia sẻ sinh mệnh.

Nếu Văn Chiêu Diễn chết, linh hồn Mạc Bạch sẽ chịu tổn thương nghiêm trọng, hậu quả không thể đo lường.

So sánh lợi hại, rõ ràng là được không bù nổi mất.

Chính vì vậy, đại thần quan chỉ có thể âm thầm không vui nhưng cũng không thể đưa ra bất kỳ phản đối công khai nào. Ông không nói là thích hay không thích Văn Chiêu Diễn, không phản đối, cũng không tán thành.

Chính sự im lặng ấy lại khiến Văn Chiêu Diễn luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ từ lúc đại thần quan xuất hiện.

Ở trước mặt Mạc Bạch, y gần như biến thành một "cô vợ nhỏ" chính hiệu. Một ánh mắt, một cử động của Mạc Bạch, y đều cẩn thận ứng đối.

Sợ mình làm chưa đủ tốt.

Sợ mình phản ứng chậm một chút.

Sợ đại thần quan cho rằng y không đủ trân trọng nhóc con.

Tất cả những điều đó, đại thần quan đều nhìn thấ, sắc mặt âm trầm cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Vì điều đó ít nhất chứng minh một điều trong mối quan hệ này, Mạc Bạch là người nắm quyền chủ động. Nhưng chỉ vậy thôi vẫn chưa đủ để chứng minh tình cảm của họ có thể bền lâu.

Đại thần quan vẫn chưa quên đã từng có một vị thần ký kết khế ước linh hồn với nhân loại.

Ban đầu cũng như vậy, cẩn thận, trân trọng, yêu sâu đậm. Nhưng đến khi nhân loại luân hồi vài kiếp, cuối cùng vẫn là sợ hãi.

Ông gọi riêng Mạc Bạch ra nói chuyện.

"Tình cảm của nhân loại quá dư thừa." Đại thần quan trầm giọng nói: "Có người đa tình, có kẻ tuyệt tình, cũng có người trường tình. Nhưng trong thời gian ngắn, không thể nhìn ra một người rốt cuộc là loại nào."

Ông nhìn thẳng vào Mạc Bạch: "Con có chắc rằng dù Văn Chiêu Diễn luân hồi mấy đời, cậu ta vẫn có thể tiếp nhận mối quan hệ không bình đẳng này với con không?"

Mạc Bạch lắc đầu: "Con không chắc nhưng nếu là anh ấy, con tình nguyện thử."

Đại thần quan thở dài. Ông biết Mạc Bạch đã hạ quyết tâm, không nói gì thêm, chỉ để lại một câu: "Vậy thì để ta nhìn xem, cậu ta có xứng đáng với sự trả giá của con hay không."

Mạc Bạch nghe vậy, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ đi một chút.

Có xứng đáng hay không...

Cậu vẫn là câu nói cũ, cậu tình nguyện thử.

Nếu cuối cùng cậu nhìn lầm người, vậy hậu quả ấy, cậu sẽ tự nguyện gánh chịu.

Dù phải trả giá bằng tất cả, cậu cũng cam lòng.

-----

Văn Chiêu Diễn trải qua mấy ngày cực kỳ dày vò. Thẳng đến khi đại thần quan rời đi, y mới thật sự thở phào.

Tiểu Cơ Hàn 8.0 lại có chút vui vẻ khi người gặp họa, lén lút nói với Văn Chiêu Diễn: "Tiết lộ cho cậu biết nhé, bạn đời của chủ nhân Chu Chu tên là Văn Tiêu Vân đó. Bởi vì ở bên Chu Chu, đại thần quan trực tiếp đã dạy cậu ta tu thần luôn. Bây giờ cậu ta đã có thọ mệnh ngang với Chu Chu, không cần phải đi luân hồi nữa."

Ý tứ của 8.0 quá rõ ràng: Cùng là bạn đời của thần, sao cậu lại thảm như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!