Chương 110: Phiên Ngoại 14

Thật ra Mạc Bạch với Trang Chu rất quen thuộc với nhau.

Trang Chu là thần tài, mà đối với một nguyện thần như Mạc Bạch mà nói, thần tài chính là kẻ cướp tín đồ hung hãn nhất.

Thời buổi này, có ai mà không ước nguyện là bản thân sẽ phát tài chứ?

Chính vì vậy, giữa thần tài và nguyện thần, từ lâu đã tồn tại xung đột.

Một tín đồ tin vào ai hơn, tin thần tài tồn tại hay tin nguyện thần tồn tại thì người đó liền thuộc về tín ngưỡng của bên ấy.

Đáng tiếc là số người tin thần tài luôn áp đảo.

Bởi vậy nguyện thần đời trước đã từng bị ép đến mức liên tục gửi đơn khiếu nại thần tài không biết bao nhiêu lần.

Đương nhiên, vị thần tài bị khiếu nại khi đó không phải là Trang Chu.

Chỉ là dù có khiếu nại bao nhiêu đi nữa cũng vô ích. Mọi người vẫn càng tin thần tài hơn, thế nên nguyện thần dần dần suy tàn.

Vị nguyện thần đời trước liên tục bị đả kích, cuối cùng dứt khoát xin chuyển sang bộ phận khác, không bao giờ làm nguyện thần nữa.

Sau khi nguyện thần đời trước rời đi, có lẽ vì đã quá hiểu hoàn cảnh bi đát của chức vị này nên gần như không có thần dự bị nào tình nguyện tiếp nhận nữa. Thậm chí họ thà sang bộ phận khác thực tập, còn hơn trực tiếp trở thành nguyện thần.

Đúng vào lúc ấy, Mạc Bạch lên nhậm chức.

Cậu tiếp nhận thần vị này khi còn rất nhỏ

- một thần dự bị được đại thần quan nuôi lớn từ bé, hoàn toàn không biết con đường của nguyện thần gian nan đến mức nào.

Khi đó nguyện vọng của tất cả thần dự bị đều rất đơn giản: trở thành một vị thần đủ tư cách.

Mạc Bạch cũng nghĩ như vậy.

Ngày cậu tiếp nhận chức vị, nguyện thần đời trước còn đặc biệt quay lại nhắc nhở cậu: "Ngươi nên suy nghĩ kỹ đi, chức vị nguyện thần này thật sự không có tiền đồ đâu."

Mạc Bạch ngây thơ hỏi: "Vì sao ạ? Nguyện thần rất tốt mà. Có thể giúp tín đồ hoàn thành ước nguyện, bọn họ sẽ rất thích con, sẽ tín ngưỡng con."

Vị nguyện thần kia chỉ xoa đầu cậu, cảm thán một câu: "Đứa nhỏ ngây thơ."

Mạc Bạch không hiểu vì sao đối phương lại nói mình ngây thơ, cho đến khi cậu phát hiện ra...

Những tín đồ cầu nhân duyên với cậu, bị hệ nguyệt lão cướp mất.

Những tín đồ cầu thi cử đỗ đạt, bị hệ Văn Khúc Tinh cướp mất.

Những tín đồ cầu phát tài, bị hệ thần tài cướp sạch.

Tiểu Mạc Bạch: Mặt mũi ngơ ngác, não trống rỗng. jpq

Cậu chạy đi tìm đại thần quan khóc lóc kể khổ, kết quả lại bị thần hệ thần tài nghe thấy.

Thế là bên kia không những không áy náy, còn ồn ào mỉa mai:

"Nguyện thần không có tín đồ thì thôi đi, còn keo kiệt bủn xỉn chạy đi khiếu nại à?!"

Tiểu Mạc Bạch càng tức hơn!

Chỉ có đại thần quan là hiền từ an ủi cậu: "Trên đời có rất nhiều người. Dù phần lớn theo đuổi những thứ con nói nhưng vẫn có một số người chỉ mong ngày mai vui vẻ hơn một chút, chỉ mong công việc nhẹ nhàng hơn một chút, chỉ mong áp lực bớt nặng nề hơn một chút. Nếu không có con, những ước nguyện ấy biết giao cho ai đây?"

Chỉ vì một câu nói đó, Mạc Bạch đã kiên trì đi tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!