Chú Đại Bi lấy phương thức như vậy để ra mắt cũng là điều Mạc Bạch trăm triệu lần không ngờ tới nhưng theo thời gian, càng ngày càng có nhiều người bắt đầu tìm hiểu Chú Đại Bi, cậu mơ hồ phát hiện tốc độ khôi phục thần lực của mình bỗng nhanh hơn.
Hóa ra là vì Chú Đại Bi mà cậu tụng kia đã trấn an được người khác, khiến mối quan hệ nhân quả được sinh ra, làm cậu kiếm được chỗ tốt.
Mạc Bạch lẩm bẩm: "Còn có chuyện tốt như vậy hả?"
Rất nhanh cậu đã nhớ tới lúc ở trên địa cầu, hình như cũng có các vị thần khác làm như vậy.
Vì là ở thế kỷ 21, người theo chủ nghĩa duy vật thật sự có rất nhiều. Tín đồ quá ít, vì để cướp đoạt tín đồ của nhau, các vị thần đã học qua băm trăm sáu mươi nghề.
Mà nguyện thần như cậu là khó làm nhất.
Đa số mọi người đều cầu được phát tài, mà các tín đồ cầu phát tài đã trực tiếp bị thần tài đoạt đi. Một phần còn dư lại ước có được sức khỏe, thế là lại có vị thần chuyên quản sức khỏe.
Một phần khác hy vọng con cái học tập tiến bộ thì đều đi bái Văn Khúc Tinh, ngay cả người cầu nhân duyên cũng đi bái Nguyệt lão.
Điều này đã dẫn tới việc các vị thần khác chỉ có thể đi học "nghề tay trái" để đạt được tín ngưỡng.
Cuộc sống của thần thật gian nan.
Cậu nhớ rõ lúc ấy thần tài rất lợi hại, còn chạy xuống phàm giới tham gia chương trình tuyển chọn idol gì đó, kiếm được một lượng fans khổng lồ nên đã kiếm được không ít lực lượng tín ngưỡng.
Có đôi khi tín ngưỡng không phải tới từ lời cầu ước mê tín hay là một loại ký thức tinh thần, nó càng giống như một loại tín niệm.
Bạn đạt được tín nhiệm nào đó trên người tôi, có thể là lực lượng hoặc tinh thần; như vậy tôi cũng sẽ đạt được tín ngưỡng trên người bạn, đó là một mối quan hệ nhân quả rất kỳ diệu.
Mà hiện giờ, hình như cậu đã cảm giác được vì sao sau khi thần tài đi làm minh tinh lại có thể đạt được nhiều lực lượng tín ngưỡng như vậy.
Tốc độ khôi phục thần lực tăng lên, thần hồn của Mạc Bạch cũng dần được củng cố. Biến hóa trực tiếp nhất là cá trích ở nguyện trì càng ngày càng lớn, cũng ngày càng nhân tính hóa hơn.
Mạc Hướng Thiên vừa mới từ Mậu dịch tinh trở về, cứ cảm thấy bản thân có lẽ đã hoa mắt.
"Bảo bảo, đuôi của con cá trích kia có phải đang đổi sang màu đỏ không?"
Mạc Bạch trợn mắt nói dối: "Có sao? Con không chú ý tới."
Tuy nhiên hôm nay Mạc Hướng Thiên tới tìm con trai không phải vì xem cá mà có chuyện quan trọng hơn. Thời điểm hắn ở Mậu dịch tinh xử lý giấy tờ thừa kế di sản kia, càng nghĩ càng thấy chuyện này thật mơ hồ.
Tài sản của Mậu dịch tinh thật sự có quá quá quá nhiều, nhiều tới mức chính hắn cũng cảm thấy chột dạ.
Để thí nghiệm xem rốt cuộc việc chỉ cần ước nguyện một cái, nguyện vọng liền trở thành sự thật là thật hay mơ, Mạc Hướng Thiên đã lần nữa quay về An dưỡng tinh, dáng vẻ phong trần mệt mỏi tìm con trai bảo bối.
Mạc Hướng Thiên quyết định thử lại lần nữa, ngữ khí ôn nhu nói: "Bảo bảo, hôm nay chúng ta lại chơi trò chơi kia đi."
"Trò chơi?" Mạc Bạch nghi hoặc: "Trò gì?"
"Chính là cái trò ước nguyện đó đó! Bảo bảo quên mất rồi sao?"
Mạc Bạch: "..." Con hao phí thần lực kiếm vận may lại cho ba, ba lại gọi cái đó là trò chơi à?!
Mạc Bạch bò lên bờ, dứt khoát kiên quyết xoay người rời đi, để lại cho ba mình một bóng lưng... ướt nhẹp.
Mạc Hướng Thiên: "..."
Mạc Hướng Thiên vội vàng đuổi theo: "Bảo bảo, con giận rồi hả?" Sao bảo bảo lại tức giận nhỉ?
Mạc Hướng Thiên đột nhiên nhanh trí nghĩ tới gì đó. Trên tinh võng nói trẻ em đều suy nghĩ rất tích cực, giống như ở cổ địa cầu, tất cả trẻ em đều tin rằng trên thế giới thật sự có Ultraman.
Bây giờ hắn lại gọi là trò chơi, chẳng phải đang hủy hoại thế giới quan của bảo bảo sao?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!