Tiểu Cơ Hàn 8.0 suýt chút nữa thì bị hủy, người định hủy nó chính là Văn Chiêu Diễn.
Cũng may chủ nhân của nó kịp thời ra tay cứu về, Tiểu Cơ Hàn 8.0 vô cùng cảm động. Tuy nó với chủ nhân Mạc Bạch ở bên nhau chưa được bao lâu nhưng cậu lại sẵn sàng vì cứu nó mà đối đầu với cường quyền!
Tiểu Cơ Hàn 8.0 nghĩ thầm: Có lẽ sau này mình nên hiếu thuận với chủ nhân thật tốt.
Thế nhưng cảm động của nó cũng không kéo dài được bao lâu vì đúng lúc nó đang chuẩn bị gửi tin nhắn cho chủ nhân Mạc Bạch, dự định viết hẳn một bức thư cảm ơn ba nghìn chữ để cảm tạ công ơn cứu mạng to lớn này thì đột nhiên, nó nghe thấy giọng nói của Mạc Bạch.
Mạc Bạch vẫn đang giáo huấn Văn Chiêu Diễn.
Tiểu Cơ Hàn 8.0 nghe thấy Mạc Bạch nói: "Lần sau anh đừng có bắt nạt Tiểu Cơ Hàn 8.0 như thế nữa, nó cũng chỉ là một bộ cơ giáp thôi."
Tiểu Cơ Hàn 8.0 thở dài cảm thán: Chủ nhân của nó đúng là người tốt, đến giờ vẫn còn bênh nó, còn giúp nó mắng người khác.
Sau đó, Mạc Bạch lại nói tiếp: "Anh cũng đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện hủy nó. Bây giờ chúng ta nên dỗ dành nó nhiều vào, chờ lừa hết kỹ thuật trên người nó về tay, anh hủy nó sau cũng chưa muộn. Giờ hủy nó thì được cái gì chứ? Anh nói xem có đúng không?"
Tiểu Cơ Hàn 8.0 nghĩ thầm: Không cần dỗ cũng được... không cần lừa cũng được...
Khoan đã!
Lừa???
Tiểu Cơ Hàn 8.0: "..."
Nó rơi vào trầm mặc, tâm trạng vô cùng phức tạp. Thì ra đối xử tốt với nó từ trước đến giờ đều chỉ là ảo giác của nó!
Tiểu Cơ Hàn 8.0 mở mở hồ sơ lưu trữ trong hệ thống, trên đó vẫn còn bản nháp nó đã chuẩn bị sẵn, bức thư cảm ơn ba nghìn chữ.
Nó thẳng tay xóa sạch toàn bộ bản nháp cảm tạ ấy, vô cùng nghiêm túc viết một bức thư kiểm điểm dài tận một vạn chữ.
Tổng kết lại chỉ bằng một câu: Tôi sẽ không bao giờ cống hiến kỹ thuật của mình nữa!
Nhận được thư kiểm điểm, Mạc Bạch "ồ" một tiếng, vuốt cằm như đang suy nghĩ điều gì đó: "Vậy là bị nghe thấy rồi à?"
Nhưng rất nhanh sau đó, Mạc Bạch đã ném chuyện này ra sau đầu vì cậu bị Văn Chiêu Diễn hôn đến mức không còn tâm trí nghĩ ngợi gì khác nữa.
Đợi đến khi cả hai đều thở không ra hơi, Văn Chiêu Diễn chống người lên, nhìn người đang nằm dưới thân mình, hỏi: "Bước cuối cùng của khế ước linh hồn... phải làm thế nào?"
Mạc Bạch hơi ngẩn ra, theo bản năng đáp: "Linh hồn... linh hồn dung hợp."
Văn Chiêu Diễn cúi đầu, tiếp tục hôn cậu: "Dạy ta."
Ngay giây tiếp theo, một luồng linh hồn lực khổng lồ xâm nhập vào cơ thể Văn Chiêu Diễn. Nếu là ngày thường, y nhất định sẽ cảnh giác cao độ, thậm chí phản kháng theo bản năng. Nhưng y biết, người trước mặt là nhóc con của hắn, là người y có thể hoàn toàn tin tưởng, không cần bất kỳ sự đề phòng nào.
Văn Chiêu Diễn thả lỏng toàn thân, mặc cho Mạc Bạch xâm nhập đại não mình, xâm nhập biển ý thức tinh thần của mình.
Luồng linh hồn lực cường đại kia dần trở nên dịu dàng như một khối bông mềm mại, bao trọn lấy ý thức của y.
Văn Chiêu Diễn thử gọi một tiếng: "Nhóc con?"
Ngay sau đó, luồng linh hồn đang bao bọc y kia dường như hóa thành một nhân ảnh nhỏ xíu, đó là một Mạc Bạch thu nhỏ.
Cậu ôm chặt lấy y: "Là em đây."
Giây phút ấy, Văn Chiêu Diễn dường như nhìn thấy Mạc Bạch lúc sáu tuổi. Khi đó cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ con nho nhỏ, lại có nét giống hiện tại đến kỳ lạ.
Văn Chiêu Diễn sững người, trong giây lát không thể hoàn hồn.
Trong lúc y ngây người, linh hồn của Mạc Bạch thu nhỏ đã hoàn toàn "bao bọc" lấy y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!