Cơn bạo loạn tinh thần lực thổi quét tới hệt như sóng thần.
Toàn bộ hộ vệ trong trang viên đều cảm giác được cỗ cuồng bạo đó, sắc mặt lập tức thay đổi.
Quản gia thở hổn hển chạy về phía nơi nào đó, hoảng sợ hét to: "Đại hoàng tử điện hạ!"
Ở trung tâm cơn gió lốc là một thanh niên thân hình thon dài, mặt mày lãnh khốc, ngũ quan vô cùng xuất chúng. Nhưng giờ phút này vì tinh thần lực mất khống chế mà có vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt thâm thúy ngập tràn tơ máu.
"Đừng tới đây!" Đại hoàng tử Văn Chiêu Diễn gào lên ra lệnh: "Khởi động lồng cách ly!"
Mắt quản gia cũng đỏ theo.
Khởi động lồng cách ly có nghĩa là đại hoàng tử điện hạ đã sắp không khống chế nổi tinh thần lực của bản thân nữa. Để tránh tinh thần lực khuếch tán sẽ làm bị thương những người trong trang viên, khởi động lồng cách ly là biện pháp tốt nhất.
Quản gia một bên khởi động lồng cách ly, một bên cảm thấy khó chịu trong lòng.
Người đã từng là đại hoàng tử điện hạ ưu tú nhất đế quốc, vốn nên được mọi người ngưỡng mộ nhưng vừa mới thành niên chưa bao lâu, tinh thần lực đã mất không chế, bị ném tới An Dưỡng tinh.
Hoàn cảnh ở An Dưỡng tinh rất tốt nhưng nói dễ nghe thì là tới an dưỡng, nói khó nghe chút thì chính là trục xuất, mất đi quyền thừa kế.
Đại hoàng tử điện hạ ưu tú như vậy, có bao giờ gặp loại đãi ngộ như này đâu?
Văn Chiêu Diễn không biết quản gia đang nghĩ cái gì. Ngay sau khi lồng cách ly được khởi động, hai mắt y đã tối sầm, hoàn toàn bị kéo vào trong bóng tối của cơn bạo loạn.
Đầu y đau một cách kịch liệt, toàn thân đau nhức khó chịu.
Ở đó hệt như có một cái hố đen không chút tiếng động muốn nuốt trọn sạch cơ thể, ý thức, toàn bộ mọi thứ của y.
Văn Chiêu Diễn cố gắng chống đỡ, muốn giãy giụa thoát khỏi cái hố đen này.
Chính lúc này, đột nhiên có một tia sáng lóe lên, sau đó nó càng ngày càng sáng.
Văn Chiêu Diễn chỉ cảm thấy cả người hơi thả lỏng, thế giới tinh thần cũng giảm bớt cơn đau. Y theo bản năng muốn đuổi theo tia sáng kia, ý thức cả người bỗng lóe lên một cái, y đã ở ngoài trang viên.
Văn Chiêu Diễn nhíu mày nhìn, chung quanh vẫn tối đen như mực, hình như y vẫn còn ở trong mơ. Ngay sau đó y liền ngây ngẩn cả người, ngoài trang viên có một cái hồ bơi.
Lúc này ở bên bờ, có một thiếu niên ngồi ở đó. Hình như nhận ra có người tới gần, đối phương đột ngột xoay đầu qua.
Chỉ cần một cái liếc mắt kia thôi, Văn Chiêu Diễn thậm chí còn quên cả cơn đau trên người mình.
Đó là một hình ảnh thật khó có thể miêu tả. Khuôn mặt thiếu niên vô cùng tinh xảo, hệt như một tác phẩm điêu khắc được khắc ra từ những dụng cụ tinh vi nhất trên vũ trụ này. Mái tóc đen dài tới eo suôn như thác nước, càng làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết của cậu.
Cậu đẹp tới mức không giống như một người chân thật tồn tại, ngược lại càng giống một vị thần buông xuống thế gian.
Cánh môi thiếu niên khẽ mở, ngữ khí đầy kinh ngạc: "Vậy mà anh có thể mơ thấy tôi!"
Quả nhiên là mơ nhưng trong mơ, giọng nói của thiếu niên cũng rất êm tai như nước suối trong suốt chảy dài, chậm rãi chảy thẳng vào thế giới tinh thần của y, làm dịu đi cơn bạo loạn tinh thần lực thêm vài phần.
Văn Chiêu Diễn hơi híp mắt: "Cậu là nhân ngư tộc?"
Mạc Bạch lắc đầu: "Không phải."
Văn Chiêu Diễn thầm nghĩ: Cũng đúng, thiếu niên còn đẹp hơn tất cả những người thuộc tộc cá mà y từng gặp qua. Nhưng giọng nói của cậu lại giống hệt như nhân ngư tộc, mang theo lực lượng trấn an.
Mạc Bạch đứng dậy, trường bào cổ xưa trên người cậu rất hoa lệ, giống như trang phục cổ trang thịnh hành ở địa cầu cổ.
"Nếu như anh có thể mơ thấy tôi..." Mạc Bạch không muốn buông tha bất kỳ khách hàng tiềm năng nào, liền hỏi: "Có ước nguyện gì không? Tôi rất linh đó."
Ngay giây phút đó, Văn Chiêu Diễn cho rằng bản thân sắp chết rồi, còn thiếu niên kia đang hỏi y có di nguyện gì. Chẳng qua giọng nói của cậu thật sự quá dễ nghe, không ngừng làm cơn cuồng loạn tinh thần lực trong y thêm an tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!