Chương 9: Phiền Anh Cắt Đoạn Này Ra Nhé

Dịch: Bánh

Trong căn bếp rộng mở ở một bên của căn nhà gỗ, những tràng cười vang dội như đấm vào tai của đạo diễn Lý

- người đang ngồi trước màn hình giám sát và theo dõi mọi thứ.

"Em cũng gan quá nhỉ!" Trần Thư Ngữ chọt trán Thời Duyệt, vừa cười vừa cảm thán: "Đây là lần đầu tiên chị thấy khách mời đi bắt cóc đạo diễn đó."

"Đạo diễn Lý thế mà cũng có ngày này, hả hê thật!" Triệu Nhân vui mừng khôn xiết, "Lúc trước chỉ có ông ấy chèn ép bắt chúng ta phải phục tùng, giờ thì lại bị bắt cóc, báo ứng cả đấy!"

Thời Duyệt vừa nhặt rau vừa sửa lại: "Em và ông ấy chỉ giao lưu hữu nghị, giao lưu hữu nghị thôi!"

Phạm Tinh Dương giơ cọng hành lên: "Đúng vậy, mọi thứ đều nằm trong kịch bản!"

Hai chúa hề lại khiến mọi người cười phá lên.

Ngô Nguyên Minh là người cười đã nhất: "Hả giận, quá hả con mẹ nó giận! Ngày hôm nay chính là ngày mà anh hả hê sung sướng nhất từ lúc mới tham gia chương trình cho tới nay đấy!"

"Không có mỗi một mình chú thấy vậy đâu, Tiểu duyệt, em đã báo thù giúp cho cả ba người bọn anh đấy!" Triệu Nhân vừa chế biến nguyên liệu vừa tỏ vẻ tiếc nuối: "Chỉ tiếc là lúc nãy anh không có mặt, không thể chứng kiến tận mắt cảnh đạo diễn Lý bị em trói lại rồi bắt nạt!"

"Đạo diễn Lý quay về phòng giám sát rồi, em kêu ông ấy hai lần mà ông ấy cũng không chịu ra." Đây là lần đầu tiên Phạm Tinh Dương có mong muốn được nhìn thấy đạo diễn Lý xuất hiện trước mắt bọn họ trong quá trình ghi hình.

Thời Duyệt không hiểu: "Cậu kêu ông ấy ra làm gì?"

"Kêu ông ấy ra cho cậu trị chứ gì!" Giọng Phạm Tinh Dương the thé, "Tớ đã hiểu rồi, cậu chính là khắc tinh của đạo diễn Lý nhà mình!"

Triệu Nhân cũng gật đầu tỏ vẻ tán thành: "Khỏi phải nói luôn, đó chính là sự thật! Mới một ngày thôi mà em đã cho ekip cùng đạo diễn Lý ăn không ít trái đắng rồi!"

"Tiểu Duyệt à, hay là em với chị Trần của em ở lại đây thêm vài ngày đi." Ngô Nguyên Minh nhìn Thời Duyệt rồi lại nhìn Trần Thư Ngữ với ánh mắt vô cùng mong đợi.

Ở lại đi, ở lại trị đạo diễn đi!

Trần Thư Ngữ lắc đầu, tỏ vẻ mình rất tiếc: "Em cũng muốn ở lại đây thư giãn thêm hai ngày nữa, nhưng lịch trình mấy hôm sau của em đã kín rồi.

Còn Tiểu Duyệt thì......"

Cô nhìn về phía Thời Duyệt, ý bảo cậu hãy tự đưa ra quyết định, dù gì thì cũng mới ký hợp đồng với nhau được mấy hôm, cô vẫn chưa xếp lịch làm việc cho cậu.

Thời Duyệt lắc đầu: "Không được, em còn phải đi làm kiếm tiền."

Ngày hôm qua, sau khi xuống máy bay, cậu đã bàn với Trần Thư Ngữ về những công việc kế tiếp, nhưng trên thực tế là cậu chả có việc gì để làm cả.

Một tân binh vừa mới kí hợp đồng như Thời Duyệt đây, dù Trần Thư Ngữ có muốn tạo cơ hội nâng đỡ cho cậu thì cũng cần thời gian mới đem việc về được, mà đừng nói chi tới việc, cô thậm chí còn chưa tìm được một trợ lý cho cậu nữa, thế nên mấy ngày tiếp theo Thời Duyệt mới phải ăn không ngồi rồi, chả có gì để làm.

Rảnh rỗi quá cũng không ổn, cái ví tiền xẹp lép luôn là thứ khiến Thời Duyệt cảm thấy bất an, khoảng thời gian sống trong cảnh ăn không đủ no đã khiến cậu rất sợ chữ nghèo.

Vì thế, Thời Duyệt đã nài nỉ Trần Thư Ngữ để mình được tiếp tục làm những công việc lặt vặt như diễn viên quần chúng tại Hoành đ**m*, Trần Thư Ngữ cũng không thấy mình có lý do gì để ngăn cản cậu cả, thế là cô đồng ý, nhưng phải kèm theo một điều kiện đó là ngày nào Thời Duyệt cũng phải dành ra chút thời gian đến tìm cô hoặc đạo diễn Trình để học thêm về diễn xuất.

*Hoành đ**m là tên của một phim trường.

Tuy rằng đứa nhỏ này rất có năng khiếu, kỹ thuật diễn cũng rất tự nhiên, nhưng cậu vẫn chưa biết nhiều về các loại kỹ năng cũng như các kiến thức chuyên môn, nếu không phải vì quá bận, Trần Thư Ngữ đã muốn dắt đứa em của mình theo sát ngay bên cạnh rồi, là một diễn viên có năng lực nhất nhì trong giới diễn viên trẻ đang lên, cô tin rằng mình có thể chỉ bảo cho Thời Duyệt một số kiến thức cơ bản.

Sau khi nghe Thời Duyệt nói hôm sau mình còn có việc cần làm, nhóm của Triệu Nhân cũng không ép cả hai phải ở lại nữa.

Chỉ có Phạm Tinh Dương là tiếc hùi hụi, hắn ôm vai Thời Duyệt, than thở: "Cậu đi rồi thì tớ lại bị ăn h**p nữa cho coi....."

"Vậy thì cậu vùng dậy đấu tranh đi," Thời Duyệt xoa đầu tóc xoăn của Phạm Tinh Dương, nghĩ thầm, sờ đã thật, thế là lại xoa thêm vài cái rồi mới nói một lời đầy thâm thúy: "Người xưa đã nói rồi, chỗ nào có áp bức, chỗ đó có đấu tranh.

Phạm Tinh Dương, đã đến lúc phải trưởng thành rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!