Chương 5: Ký Hợp Đồng Với Thùng Cơm!

Dịch + beta: Bánh

Bạn nhỏ Thời Duyệt

- người tự nhận mình dốt đặc văn võ, hát múa phế lòi

- dùng một tay cầm hạt dưa, một tay cầm ly trà, nghe đạo diễn Trình cùng Trần Thư Ngữ thay phiên nhau thi triển Mê Hoặc Đại Pháp —— tục gọi là Tẩy não.

Lúc đó cậu mới biết hóa ra hai người này đã hợp tác để mở một phòng làm việc, và tất nhiên, cả hai cũng đang ngầm công khai mối quan hệ người yêu trong một phạm vi nhỏ.

"Em suy nghĩ lại đi, sau khi em trở thành người nổi tiếng sẽ có nhiều người biết đến tên tuổi của em hơn.

Em đi đến đâu là sẽ có người chào hỏi em đến đó, chẳng phải rất danh giá sao?" Con người ai chả có lòng ham hư vinh, huống chi là một người trẻ mới trạc hai mươi tuổi như Thời Duyệt, đạo diễn Trình không tin cậu sẽ không động lòng.

"Có tác dụng gì sao?" Thời Duyệt nhấp một ngụm trà, "Lúc mua đồ ăn có thể được giảm giá không?"

Đạo diễn Trình nghẹn, hình như là không thì phải.

"Thế...! vậy em không muốn được săn đón bởi người hâm mộ sao? Em không muốn kiếm thật nhiều khoản tiền lớn hay sao?" Đạo diễn Trình vẫn không chịu từ bỏ.

Thời Duyệt vẫn rất bình tĩnh: "Ò, em không muốn." Cậu chỉ muốn kiếm tiền nóng mà thôi, là loại tiền có thể giúp cậu nhanh chóng thoát khỏi cảnh nghèo rớt ngay lập tức.

Làm người nổi tiếng á? Có khi còn chưa kịp phất lên đã chết đói nơi đầu đường rồi.

Với cả, người ta nói làm người nổi tiếng là cái nghề không có tự do nhất, không thú vị gì cả.

"Thời Duyệt," Trần Thư Ngữ vứt vỏ hạt dưa trên tay xuống, vừa phủi tay vừa từ từ nói: "Nếu em ký hợp đồng với bọn chị, những điều khoản trong hợp đồng sẽ được viết theo chiều hướng có lợi nhất cho em.

Chị sẽ ghi chú thật rõ rằng bên chị sẽ không ép buộc em phải làm bất cứ điều gì gây tổn hại đến sức khỏe thể chất, tinh thần cũng như danh tiếng của em cả.

Bọn chị cũng sẽ không để em phải nhúng tay vào bất cứ chuyện dơ bẩn nào trong giới."

Thời Duyệt lắc đầu, không có chút gì gọi là dao động: "Chị Trần, đạo diễn Trình, sao hai người lại muốn ký hợp đồng với em chứ? Nói thật, cái gì em cũng không biết làm hết đó.

Không có kinh nghiệm diễn xuất, ca hát nhảy múa cũng chả được, nếu mà em có tài lẻ gì, thì chắc là tài leo cây trộm trứng chim quá."

"Hai người mà ký với em thì cũng không khác gì ký với một cái thùng cơm* bị bệnh thiếu máu cả!"

Huống hồ gì đây còn là một cái thùng cơm vừa kén ăn lại còn khó nuôi, Thời Duyệt vô cùng tự hào mà nghĩ mình đúng là quá hiểu bản thân mình.

*Thùng cơm: ý chỉ những người vô tích sự, bất tài, không làm được gì ngoài việc ăn.

Mi mắt Trần Thư Ngữ khẽ co giật, cô nhìn về phía đạo diễn Trình, thấy khóe miệng của người đàn ông nhà mình cũng đang giật giật thì mới lấy lại được cân bằng về mặt tâm lý.

May quá, không chỉ có mỗi mình mình là bị sang chấn.

Cơ mà đây là lần đầu tiên Trần Thư Ngữ thấy có người dùng từ thùng cơm để tự miêu tả về bản thân mình, quá đỉnh.

Không thể cứ mồm mép mãi với thằng nhóc này được, Trần Thư Ngữ quyết định nói thẳng: "Là vì chị thích tài năng diễn xuất của em, không muốn lãng phí một người tài.

Cứ thế này nhé, ký với bên chị đi, hợp đồng sẽ được làm mới mỗi năm, trong thời gian hợp đồng còn hiệu lực, bên chị sẽ sắp xếp cho em ở miễn phí trong một căn hộ chung cư cao cấp."

Lông mi của Thời Duyệt khẽ run, có thể thấy là cậu đã bắt đầu lung lay.

"Công ty sẽ chi trả toàn bộ phí đi lại cho em, nói cách khác, nếu em ngồi máy bay đi đến bất cứ nơi nào, chỉ cần có dính dáng đôi chút đến công việc thì bên chị sẽ thanh toán hết, dù em có đến đó làm việc một ngày rồi chơi hai ngày cũng không thành vấn đề."

Hai mắt Thời Duyệt sáng lên.

"Trong thời gian ký kết, lương cơ bản hằng tháng sẽ là 4000, có thể được ứng trước, còn lợi nhuận đến từ các khoản thu nhập khác sẽ được chia phần trăm theo hợp đồng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!