Chương 49: (Vô Đề)

"Thế nào, anh có vui không? Có cảm giác giống như trò ảo thuật biến người không?" Thời Duyệt đầy háo hức, chẳng hề bận tâm vừa bị vuốt cằm một cái. Trước đây chơi trò này với bạn bè cũng hay thuận tay làm vậy.

Đầu ngón tay Phó Du vẫn còn lưu lại chút hơi ấm, cảm giác mềm mại, dễ chịu. Anh lặng lẽ rút tay về, để dưới bàn khẽ xoa nhẹ nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên nét bình thản. Anh mỉm cười: "Cũng khá thú vị đấy. Trò này hình như phổ biến cách đây mấy năm. Nhưng sau này đừng chơi với người khác nữa."

Thời Duyệt ngạc nhiên: "Tại sao ạ?"

"Trò này lỗi thời rồi, chơi với người khác sẽ bị chê là quê mùa đấy." Phó Du nói với vẻ rất nghiêm túc.

"Nghe cũng có lý….." Thời Duyệt gật đầu, tay sờ cằm, thầm nghĩ may mà anh họ Phó không chê mình.

Lúc này chương trình đã chuyển sang phần thực hiện nhiệm vụ. Thấy trên màn hình nhiều người đang nhắc đến tên Từ Họa, Thời Duyệt không nhịn được nói: "Không ngờ Từ Họa cũng nhiều fans như vậy, chẳng kém Phạm Tinh Dương."

"Cậu ta có hậu thuẫn rất mạnh, khi mới vào nghề, gia đình đã đầu tư không ít công sức để nâng đỡ. Hơn nữa, kiểu ngoại hình của cậu ta đúng xu hướng lúc đó, cộng thêm hình tượng "thỏ trắng nhỏ yếu đuối" rất dễ khơi gợi bản năng bảo vệ của phụ nữ. Với chiến lược đó, dù không có thực lực nổi bật, cậu ta vẫn có khá nhiều fans." Phó Du không nói thêm rằng, vai diễn Thái tử mà Thời Duyệt đóng trước đây, thực ra công ty của Từ Họa cũng nhắm đến, nhưng trước khi tiếp xúc, đạo diễn Trình đã quyết định chọn Thời Duyệt.

Thực tế, khi Thời Duyệt bị bôi xấu, Phó Du cũng nghi ngờ Từ Họa và đội ngũ của cậu ta. Chính vì đã cho người điều tra nên anh mới hiểu rõ như vậy và cũng khá phản cảm với Từ Họa. Vẻ ngoài yếu đuối, hay tỏ ra như bị bắt nạt của cậu ta khiến Phó Du không khỏi nhớ đến một số người và chuyện cũ trong quá khứ.

Thời Duyệt không mấy đồng tình: "Không hẳn chỉ là hình tượng đâu. Em từng tiếp xúc với cậu ấy rồi, tính cách của cậu ấy đúng là vậy, khá nhạy cảm và mềm mỏng. Khi quay chương trình, em thấy cậu ấy cũng rất chu đáo. Chơi thân rồi thì cũng dễ chịu hơn. Chúng em còn kết bạn trên WeChat nữa, cũng coi như bạn bè."

Mặc dù không thân thiết đến mức như mối quan hệ "cha con" đùa vui với Phạm Tinh Dương nhưng cũng khá tốt. Lần trước khi Thời Duyệt bị bôi xấu, Từ Họa cũng ngỏ ý giúp đỡ, nhưng cậu từ chối nên cậu ta mới không can thiệp.

Phó Du chỉ gật đầu đồng tình bề ngoài nhưng trong lòng thì không nghĩ như vậy. Trong giới này, làm gì có "thỏ trắng" thực sự? Những người càng tỏ ra vô tội, yếu đuối thì càng che giấu những chiếc răng nanh sắc nhọn. Chính anh cũng từng bị những chiếc răng đó cắn bất ngờ đến suýt mất nửa mạng…..

Nghĩ đến đây, anh nhìn lên màn hình, thấy Từ Họa đang đỏ mắt vì Thời Duyệt không đợi cậu ta. Phó Du liếc sang Thời Duyệt, nhếch môi cười, như muốn nói: "Thấy chưa, cậu ta đúng là như thế."

Nhưng Thời Duyệt không để ý, cậu đang nhíu mày nhìn các bình luận.

[Lại nữa rồi! Tập đầu tiên cũng thế, cứ như bị ai bắt nạt ấy, thú vị lắm à?]

[Tôi thấy Thời Duyệt đâu có làm gì đâu? Tập trước cậu ta cũng thân với Phạm Tinh Dương mà? Sao lần này lại quay về như cũ rồi?]

[Cậu ấy chỉ hơi nhạy cảm thôi. Trên Weibo còn theo dõi Thời Duyệt nữa, mọi người đừng nghĩ nhiều.]

[Khoan, thời gian quay tập này là trước tập trước. Mọi người hiểu rồi đó…..]

[Ồ, có lý! Vậy nghĩa là xảy ra chuyện gì khiến mối quan hệ giữa Từ Họa với Phạm Tinh Dương và mọi người tốt lên đúng không?]

Thấy bình luận dần chuyển hướng từ phàn nàn sang thảo luận về thời gian ghi hình, Thời Duyệt thở phào nhẹ nhõm. Cậu nghĩ với tính cách của Từ Họa, cậu ta rất để ý đến ý kiến của người khác. Nếu bị mắng nhiều, chắc cậu ta sẽ lén khóc mất. Là bạn bè bình thường, Thời Duyệt cũng không muốn thấy cậu ta bị chỉ trích.

Chẳng mấy chốc, sự chú ý của khán giả chuyển sang chuyện khác. Bởi vì____Thời Duyệt trong chương trình vừa mới bắt đầu trò chơi đã bị tổ chương trình "chơi khăm". Nhìn Thời Duyệt ngạc nhiên kêu lên "Em chưa kịp bắt đầu mà đã bị loại rồi sao?!", Phó Du không nhịn được, nói: "Em bị tổ chương trình chơi xỏ rồi."

"Không sao." Thời Duyệt bình thản. "Em còn mong bị chơi nhiều lần nữa ấy chứ."

Phó Du không hiểu nhưng không hỏi thêm. Anh nghĩ xem tiếp sẽ rõ. Các khán giả trên mạng thì người cười, người mắng đạo diễn, người lại thương Thời Duyệt. Nhưng rất nhanh, họ không thể thương nổi nữa____cậu ngồi trong phòng "giam lỏng", thoải mái mở nước uống, nhâm nhi đồ ăn vặt, còn tỏ vẻ thích thú: "Sướng quá!"

Không có vẻ gì là tù nhân bị phạt mà như đang tận hưởng kỳ nghỉ. Sau đó, khi đạo diễn nhắc nhở rằng tìm được chìa khóa là có thể ra ngoài, Thời Duyệt lại nói: "Tôi không ra đâu. Trong này có ăn, có uống, không phải làm gì mà vẫn có tiền."

Phó Du bật cười: "Em đang tiêu cực trốn việc đấy à?"

Thời Duyệt vội xua tay: "Đâu có, em rất chuyên nghiệp. Chỉ là phối hợp với đạo diễn thôi."

Phó Du nghĩ thầm, nhìn cái mặt cười toe toét kia thì chẳng ai tin được.

[Hahaha, cười muốn rớt cả đầu!]

[Đúng là tuyệt chiêu, nằm chơi mà cũng kiếm được tiền.]

[Đạo diễn chắc phát điên rồi!]

[Từ Họa cũng ngỡ ngàng, như khám phá ra thế giới mới vậy. Bảo sao sau này không ghét nổi, chắc là được Thời Duyệt "rửa tội" rồi.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!