Dịch: Bánh
Nếu có thể quay ngược thời gian, Thời Duyệt nhất định sẽ chọn quay lại vài phút trước để giữ chặt bàn tay đã thực hiện cuộc gọi kia.
Gọi cho ba mình rồi kêu ông chuyển 5 vạn sang chỉ là xúc động lúc nhất thời của cậu. Nếu ông không bắt máy nhanh như vậy, cậu sẽ không nói ra điều đó.
Cơ mà đây cũng không phải là điều gì đáng xấu hổ. Sau khi hỏi chị Trần, cậu cũng có nghiên cứu sơ về cụm từ "góp vốn vào đoàn làm phim". Kết quả đúng là như cậu dự đoán, các diễn viên sẽ không cần thù lao mà tự mang theo quỹ đầu tư hoặc là nhà đầu tư của riêng họ để tham gia vào đoàn làm phim. Về bản chất thì đó vẫn là một khoản góp vốn để sau này được hưởng lợi nhuận chung. Thời Duyệt từng nghe Trần Thư Vũ cũng như đạo diễn Trình nói rồi, bộ phim này chắc chắn sẽ rất nổi tiếng.
Nói cách khác, nếu cậu chịu bỏ vốn vào thì sau này chắc chắn sẽ không bị lỗ!
Nếu đã là một công việc kinh doanh có thể sinh lời vừa lại có thể yêu cầu đạo diễn và biên kịch giữ nguyên cái kết có hậu ban đầu thì dại gì mà không làm! Thời Duyệt suy đi tính lại trong lòng, cảm thấy mình đúng là là thông minh.
Nhưng dù có tính toán đến cỡ nào thì cậu cũng không ngờ rằng Trần Thư Ngữ lại đi lừa mình. Hơn nữa, theo lời của đạo diễn, dù cậu có thêm bao nhiêu tiền đi chăng nữa cũng vô dụng vì đã đủ vốn rồi. Nghĩ lại thì một dự án chắc chắn sẽ sinh lời như thế này, ai lại muốn để người khác cướp mất miếng bánh của mình chứ!
Thương cho cậu khờ dại tin lời của Trần Thư Ngữ rồi còn vui vẻ đi xin 500 vạn để có thể góp vốn vào đoàn làm phim. Mất mặt đến mức không thể nào mất mặt hơn, đã vậy giới truyền thông ở trường quay lại còn thích làm ồn ào, cả một đám vây quanh cậu như sói nhìn thấy cừu non, liên tục nói này nói nọ.
"Thời Duyệt, cậu có thể cho chúng tôi biết Trần Thư Ngữ nói cho cậu biết chuyện đó trong hoàn cảnh nào hay không?"
"Thời Duyệt Thời Duyệt, cậu thật sự muốn góp vốn vào đoàn làm phim chỉ vì muốn thay đổi kết cục thôi sao?"
"Tiểu Duyệt, có thể cho chúng tôi biết gia đình cậu làm nghề gì không? Ba cậu cho tiền cũng sướng tay thật đấy...."
............
Đủ loại tiếng động tràn vào tai khiến Thời Duyệt không biết nên làm gì mới phải. Tuy nhiên, sau khi đã mất mặt một lần rồi, cậu chỉ cẩn thận trả lời một cách ngắn gọn: "Tôi chỉ thấy đoàn làm phim này sẽ rất thành công nên mới muốn đầu tư một chút, chuyện giữ nguyên kết cục của kịch bản gốc chỉ là một nguyện vọng cá nhân mà thôi chứ không phải là bắt buộc."
Những người kia chỉ có thể im lặng rồi giả ngu. Cuối cùng, đạo diễn không thể chịu nổi nữa nên đã đưa nhóm phóng viên đó đi phỏng vấn người khác, giải cứu cho cậu.
Khi được cứu thoát, Thời Duyệt sợ hãi nắm lấy tay đạo diễn để nói tiếng cảm ơn: "Cảm ơn đạo diễn, đây là lần đầu tiên tôi được nhiều người vây quanh hỏi chuyện như vậy đấy, thật là đáng sợ!"
Đạo diễn vỗ tay cậu an ủi, cười nói: "Không sao không sao, từ từ sẽ quen thôi. Nhóc con, sau này đừng có tùy tiện kể ra những việc này với người khác, kẻo lại bị người có ý xấu đi cắt ghép chỉnh sửa xuyên tạc đấy, thế thì không hay chút nào."
Thời Duyệt gật đầu lia lịa: "Không bao giờ!"
Đạo diễn cười, nói: "Tôi đã từng hợp tác cùng Thư Ngữ hai lần rồi, mối quan hệ cũng khá tốt, cô ấy còn nhờ tôi chăm sóc cho cậu đấy. Tuy nhiên về phần kết thì chúng ta vẫn phải chờ xem kết quả của cuộc thảo luận nữa, đừng nôn nóng quá, ha!"
Nghe thấy đạo diễn nhắc tới bà chủ nhà mình, Thời Duyệt mới nhớ ra đầu sỏ gây tội. Cậu không còn quá ám ảnh về cái kết nữa mà chỉ nói chuyện phiếm với đạo diễn, khi hắn đi làm những chuyện khác, Thời Duyệt gọi ngay cho Trần Thư Ngữ. Người kia vừa bắt máy, cậu đã nghiến răng nghiến lợi: "Chị! Lại! Lừa! Em!"
Trần Thư Ngữ ở đầu dây bên kia sửng sốt một lát, nghĩ lại thì hình như dạo gần đây cô chưa từng nói dối đứa nhỏ này mà nhỉ.... Ờm, không đúng, hình như là có một lần......
Nghĩ đến đây, bộ phim mới của Thời Tiểu Duyệt sẽ bắt đầu bấm máy, thằng nhóc quỷ này sẽ không chạy đến chỗ đạo diễn rồi nói mình muốn góp vốn đó chứ?
Trần Thư Ngữ lập tức trở nên căng thẳng, "Cạch" một cái, cô vội dùng tay ngắt máy.
Bị ngắt máy, Thời Duyệt cứng đơ khoảng hai giây rồi mới phản ứng lại, cậu mím môi, cảm giác như mình đã được trải nghiệm toàn bộ sự thất vọng của cả nửa đời sau.
Sau lễ bấm máy, cảnh quay của Thời Duyệt được lên lịch vào ba ngày sau, đạo diễn cũng không bắt cậu phải theo sát đoàn làm phim trong suốt cả quá trình. Vậy nên cậu đã thông báo cho phòng làm việc và nhờ ai đó đến đón mình. Vừa mới ngồi lên xe, điện thoại của cậu lại reo lên, thấy người gọi là Phó Du, cậu lập tức bắt máy, giọng nói và vẻ mặt đều có chút tủi thân: "Anh Phó ơi......"
Một đứa trẻ bị ăn h**p luôn vô thức muốn đi tìm một người thân thiết để có thể mè nheo, cậu không dám đi tìm ba mình, vậy nên chỉ có thể tìm đến người dạo gần đây có hay qua lại
- cũng là người có nhiều thời gian rảnh rỗi nhất là anh Phó. Cho dù Phó Du không gọi tới, cậu cũng sẽ gọi cho anh lúc về tới nhà để kể lể.
Phó Du cười, dỗ cậu như dỗ con nít: "Anh xem hot search rồi, tội cho em quá."
"Em lại lên hot search?" Thời Duyệt có chút kinh ngạc, lên top tìm kiếm dễ dàng như vậy sao?
"Ừm, có nhiều cơ quan truyền thông đã đăng bài trước khi lễ bấm máy kết thúc rồi, thêm vào đó là dạo này em rất được chú ý, nên lên hot search cũng là bình thường thôi."
Thời Duyệt bĩu môi, thở dài: "Em thì mong sẽ không có ai chú ý đến em thì hơn. Xấu hổ quá đi, chắc là ai nấy cũng cười vào mặt em đúng không anh? Đây có phải là quê chữ ê kéo dài như trên mạng hay nói không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!