Chương 44: Dạy bằng cách bóp cổ ấn bụng

Dịch: Bánh

Thời Duyệt cảm thấy, nếu như cứ theo một quy trình như mọi khi thì mình sẽ ăn chửi đầu tiên sau khi bắt máy. Vì thế, khi nhấn nút nghe máy, cậu chỉ thấp thỏm chờ đợi mà không lên tiếng trước. Nhưng ai mà ngờ, những lời mắng không truyền tới như những gì Thời Duyệt đã tưởng tượng, trái tim cậu cũng chùng xuống, hình như ba cậu đang thật sự tức giận.

Dù cả hai có đang cách nhau một cái màn hình điện thoại thì Thời Duyệt cũng dùng vẻ mặt nịnh nọt và giọng điệu ngọt ngào như đang làm nũng để lên tiếng: "Ba ơi...." 

Đầu dây bên kia vẫn im lặng, Thời Duyệt không dám nói nữa và chỉ chờ ba mình mở miệng. 

Hai cha con im lặng một lúc lâu thì ba Thời mới lên tiếng. Đầu tiên, ông nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi mới từ từ nói: "Con đó.... học cái tính đó từ ai mà cứng đầu như vậy." 

Không hiểu sao, Thời Duyệt bỗng thấy chóp mũi mình cay xè, cậu bắt đầu lúng túng: "Ba..." 

"Ba biết là con không muốn quay về, nhưng sao con có thể giấu ba mấy chuyện như vậy chứ! Không lẽ con nghĩ ba sẽ dùng vũ lực bắt con trở về à? Cứ như thế mà phải chịu đựng ở ngoài đó, ba nuôi con lớn tới chừng này là để con đi ra đường chịu khổ như vậy sao?" 

Thời Duyệt thầm nghĩ, thì ba đúng là sẽ làm ra mấy chuyện dùng vũ lực bắt con về còn gì! Tuy vậy nhưng cậu cũng không dám nói bậy và chỉ nhận sai một cách thẳng thắng: "Con xin lỗi." 

Giọng điệu của bố Thời tràn đầy buồn bã và tự trách: "Cũng tại ba không biết nhìn người mới để con đi với cái tên họ Lý đó."  

"Không phải là do ba mà." Thời Duyệt nghiêm túc, "Biết mặt chứ không biết lòng, ai mà ngờ một người lúc nào cũng tỏ vẻ thật thà như hắn lại trộm tiền của con chứ." 

Rõ ràng là ba Thời đang cảm thấy áy náy, vốn dĩ ông định sẽ để cho con trai đi ra ngoài với người quen, có gì thì có thể chăm sóc lẫn nhau. Nhưng ai ngờ được quyết định này của ông lại khiến con trai bị lừa tiền rồi còn xém chút nữa là phải lang thang ngoài đầu đường xó chợ. Suy cho cùng thì người hại con trai cũng chính là ông. 

Khi nghe lại câu chuyện của con trai trên Tiêu điểm mới thì chỉ có trời mới biết ông đã  sợ hãi đến nhường nào. Tất nhiên ông đã rất tức giận, nhưng kèm vào đó là nỗi sợ hãi cùng đau lòng. Sau đó, ông lại lên mạng để kiểm tra Weibo của con trai, sau khi biết được chuyện đã xảy ra và suy nghĩ của con mình lúc đó, ông lại càng trở nên tức giận. 

Thằng con trời đánh, cái tính cứng đầu không biết là giống ai nữa! Ông và vợ của mình chỉ có mỗi đứa con này, họ đã luôn yêu thương nó kể từ khi còn bé tí. Trước khi vợ ông qua đời, điều khiến bà không yên tâm nhất chính là đứa nhỏ này. Vào lúc đó, ông còn thề rằng mình sẽ đảm bảo cho nó này có một cuộc sống thoải mái mà không phải để nó chịu khổ. Ai mà ngờ được, mới có chớp mắt một cái thôi thì nó đã đi lăn lộn rồi còn giấu ông nữa chứ! 

Có trời mới biết ông muốn đánh thằng con nhà mình nhiều tới mức nào, không cho nó ăn đòn thì nó sẽ không bao giờ nhớ được bài học này, cơ mà lúc này chưa phải là thời cơ phù hợp. Ông hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh tâm trạng rồi nói tiếp: "Có 21 vạn trong tay thôi mà lại không biết xấu hổ đi nói là mình giàu, mất mặt thật!" 

Thời Duyệt biết ba mình đã xuống nước rồi, nhưng không hiểu sao, trong lòng cậu lại cảm thấy chua xót khiến giọng điệu cũng trở nên căng thẳng: "Ba lên xem Weibo của con à?" 

"Xem chứ, không xem thì làm sao ba biết được mày giấu ba như thế nào." Ba Thời cười, "Thằng nhãi thúi này, gửi địa chỉ qua đây, ba đi thăm con." 

Thời Duyệt hoảng hốt thốt lên: "Thôi khỏi!" Cậu sợ mình sẽ không thoát khỏi trận đòn này. 

"Yên tâm, không đánh con đâu." Ba Thời vẫn rất hiểu con trai mình, "Nhưng mà dạo gần đây ba cũng có một số việc cần xử lý, chắc cũng mất vài ngày, tiện thể đến thăm con luôn." 

Thời Duyệt dùng ngón tay đếm, mấy ngày thì chắc cũng đủ để mua đệm mông rồi. Cậu không tin rằng ba sẽ không đánh mình, dựa vào hiểu biết của cậu về ông, đây chắc chắc chỉ là kế hoãn binh mà thôi.  

Hai cha con lại trò chuyện một hồi rồi mới ngắt máy, chưa đầy hai giây, tài khoản của Thời Duyệt lại được cộng thêm 21 vạn, đứa nhỏ phấn khích đến nỗi nhanh chóng gửi một loạt sticker cho ba mình, mãi cho đến khi ông không chịu nổi và block cậu trong ba giây thì mới chịu dừng lại.

Có một câu nói gì nhỉ? Hỏi thăm ân cần vẫn không bằng một lần ting ting. Hê hê, ba cậu đúng là quá tuyệt. Với tâm trạng vui vẻ, Thời Duyệt lướt Weibo, thấy bài đăng của mình đã có rất nhiều người bình luận, cậu lập tức bấm vào xem.  

[ Chồng yêu ơi, anh thấy khi nào mình đi ra mắt gia đình hai bên được? ]

[ Em biết mà xã yêu, đi gặp phụ huynh thì mình nên mặc gì đây. ]

[ Hai bài đăng giống hệt như nhau, lần trước thì tôi cũng bình luận, thế mà lần này.... ok, lần này tôi thật sự hiểu rồi kkk ]

[ Cười vl, đây là lễ hội nhận chồng tập thể đó à. Cơ mà cầm 21 vạn ra đường thì đúng là nhà giàu thật. ]

[ Bộ chỉ có mình tôi để ý đến anh chàng ngồi cạnh Thời Duyệt trong Tiêu Điểm Mới à? Tuy rằng ảnh đeo khẩu trang hết nguyên buổi nhưng tôi cứ thấy quen quen làm sao ấy. ]

[ Đứa trẻ giàu đến từ vùng núi ha ha ha ]

[ Tôi cứ tưởng ID của cậu là có tiền mới thấy vui, ai mà ngờ nó lại là thấy vui vì đang có tiền chứ ]

......

Thời Duyệt lướt qua một cách thản nhiên, thấy cái nào thú vị thì thả like, sau đó, cậu nhìn số người theo dõi đang tăng lên một cách nhanh chóng và sững sờ trong hai giây. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!