Chương 42: Anh vừa mới ăn xong, còn chưa rửa tay

Dịch: Bánh

Nhìn đống túi lớn túi nhỏ của Thời Duyệt, lúc nãy còn gọi nói rằng mua bồn ngâm chân cho anh nữa, có vẻ như hôm nay cậu đã mua rất nhiều rồi. Đây không phải là livestream để bán hàng mà là livestream để mua hàng! 

Đứa nhỏ này luôn có thể làm ra những điều khác thường, trông vừa buồn cười nhưng lại có chút đáng yêu. Vuốt mái tóc bồng bềnh của Thời Duyệt, Phó Du không khỏi đưa ra một yêu cầu có hơi quá phận: "Anh có thể xoa một chút được không?" 

Thời Duyệt vốn định từ chối, ngoại trừ ba mình ra thì cậu không thích bị người khác xoa đầu, vì như thế không khác gì một đứa trẻ cả. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt chờ mong lại thận trọng của Phó Du, cậu lại mềm lòng. Thôi bỏ đi, xoa một chút cũng chả sao, huống hồ gì anh ấy còn hỏi ý cậu một cách lịch sự như vậy. Vậy nên, Thời Duyệt vui vẻ nói: "Anh xoa đi, dù sao hôm nay em cũng không có quay quảng cáo hay gì cả, kiểu tóc không quan trọng, anh cứ xoa tùy thích." 

Phó Du cũng không còn khách sáo nữa mà xoa hẳn hai ba lần, đúng là không khác v**t v* mèo là bao. Mãi đến khi Thời Duyệt kêu lên: "Được rồi, xoa nữa là em hói luôn đấy!" 

Dù vẫn chưa đã ghiền nhưng Phó Du vẫn rút tay về, anh còn lịch sự nói: "Cảm ơn." 

Thời Duyệt đáp: "Không có gì ạ."

Người nói người trả lời, và cả hai đều sửng sốt khi nhận ra hành động lúc nãy của mình có bao nhiêu ngốc nghếch. Trong lúc nhất thời, hai người nhìn nhau rồi phá lên cười

Vẻ ngoài của cả hai đều có những nét đặc sắc của độ tuổi thanh xuân nhất, người lớn tuổi hơn thì mỉm cười dịu dàng hòa nhã, người nhỏ tuổi hơn thì cười rạng rỡ tựa ánh mặt trời, thêm vào đó là cảnh hoàng hôn ấm áp khiến khung cảnh đẹp như một bức tranh vẽ. 

Tiếc là không có họa sĩ hay nhiếp ảnh gia nào đang ở đây cả, sau khi mỉm cười đầy ăn ý với nhau, hai người cùng nhau xách những chiếc túi lớn nhỏ dưới đất lên, đem vào nhà và đặt lên đầy cả một cái bàn uống cà phê.

Trên mặt Thời Duyệt tràn đầy sự vui vẻ, cậu vừa lấy đồ từ trong túi ra vừa giới thiệu một cách hớn hở: "Anh Phó xem này, đây là bánh nướng trứng chảy em đã ăn trên livestream đó, ngon lắm luôn. Còn có khoai tây chiên nữa, vị mới, cũng rất đặc biệt.... " 

Phó Du không ngắt lời cậu, thay vào đó, anh đi lấy mấy cái giỏ đựng đồ, Thời Duyệt đưa thứ nào thì anh sẽ phân loại rồi bỏ thứ đó vào giỏ, thi thoảng còn đáp lời cậu một chút. Trên thực tế, đồ ăn vặt đối với anh cũng giống như ba bữa cơm trong ngày vậy

- anh không thích. Nhưng đây là món quà của Thời Duyệt, là đứa nhỏ này đích thân mang riêng đến cho anh, đối diện với dáng vẻ đi đưa quà quý của cậu, anh căn bản không nói nổi câu chối từ. 

Thật ra anh vẫn cảm thấy có chút kinh ngạc, nhưng sự ngạc nhiên đó không phải là vì những món đồ ăn kia, mà là vì Thời Duyệt vẫn luôn nghĩ đến anh. 

Sau khi sắp xếp hết đống đồ ăn vặt, Thời Duyệt mới ngừng lại và sờ cằm: "Hình như em lấy hơi nhiều thì phải." 

Phó Du cười bất đắc dĩ: "Không phải là nhiều bình thường đâu." 

"Chị Đậu nói những thứ trên livestream đều là miễn phí, chị ấy không dùng hết nên em mới nghĩ là thôi gom về nhiều một chút. Hay là mình gửi cho Phạm Tinh Dương nữa nhé anh?"  

Nụ cười trên mặt Phó Du cứng lại, nhưng anh quay về với vẻ bình thường rất nhanh rồi lắc đầu, cười: "Thôi không cần đâu, dạo này nó đang bị quản lý bắt giảm cân đấy, không ăn mấy món này được đâu. Hay là em có rảnh thì ghé qua chỗ anh thường xuyên một chút để ăn chung với anh nhé?"  

"Cũng được ạ, thế sau này em phải quấy rầy anh nhiều rồi." Thời Duyệt cười tủm tỉm, cậu không muốn đem đồ về nhà. Cậu đem những thứ đó tặng cho anh Phó chủ yếu là muốn anh ăn nhiều một chút, tốt nhất là có thêm da thêm thịt. Anh quá gầy, đã thế lại còn không thích ăn uống, thoạt nhìn thật quá yếu ớt. Nếu đã kết nạp người ta vào danh sách "người một nhà", Thời Duyệt tất nhiên sẽ mong Phó Du có thể sống khỏe mạnh rồi. 

Cậu nghĩ, đúng là anh Phó có hơi chút thiếu sức sống, nhưng anh luôn ở nhà một mình. Nhà mà không ra dáng nhà thì sao có thể ăn cơm ngon miệng được chứ! Mà dạo gần đây, khi đi ăn với cậu, anh luôn có thể ăn nhiều hơn một chút, điều đó cũng gián tiếp chứng minh rằng anh Phó không thích ăn một mình, nếu đã thế thì cậu phải dành nhiều thời gian đi ăn hoặc là ăn vặt chung với anh ấy hơn, dần dà rồi tình trạng của anh chắc chắn sẽ được cải thiện.  

Thấy trời cũng đã tối, Phó Du hỏi ý Thời Duyệt rồi nhắn cho trợ lý mua hai phần cơm về. Lúc đang chờ cơm, Thời Duyệt lấy hai túi khoai tây chiên và mở ra, ý bảo Phó Du hãy nhâm nhi cùng mình. Phó Du cũng nể mặt cậu mà ăn hai miếng, sau đó, anh thật sự không muốn ăn nữa nên lấy điện thoại di động ra để dời đi sự chú ý của Thời Duyệt. 

"Anh nghĩ mình cần phải lên Weibo xem lại livestream của em, chắc chắn sẽ rất thú vị."

Thời Duyệt nhún vai: "Em chỉ vào đó rồi hưởng thụ thôi, chắc là anh sẽ thấy chán." Ai mà muốn đi xem người khác ăn uống rồi lại còn ngâm chân chứ. 

Nhưng thật ra thì có rất nhiều người thích xem cậu ăn uống rồi lại còn ngâm chân. Phó Du giơ điện thoại lên và cho cậu xem: "Lên hotsearch rồi này, #1 và #4 đều là em cả." 

Thời Duyệt nhướng mày, sau khi nhìn kĩ, cậu thấy top 1 là: #Thời Duyệt ngâm chân ngay trên livestream, top 4 là #tự mua hàng trên stream của mình.

Thấy cậu có hứng thú, Phó Du ngồi lại gần và cùng cậu xem điện thoại di động. Sau khi bấm vào mục hotsearch, nội dung ở top đầu chính là: [ Mama fan của Thời Tiểu Duyệt V: Không hổ là con tôi! # Thời Duyệt ngâm chân ngay trên livestream ## tự mua hàng trên stream của mình # ( kèm video) ]

Video được cắt ra từ livestream, đoạn này nối tiếp đoạn khác, Phó Du không khỏi tập trung sự chú ý của mình lại và tăng âm lượng của video. Trong đó, Thời Duyệt dùng một tay cầm điện thoại, tay còn lại thì cầm bánh nướng trứng chảy, cậu nhìn chị Đậu một cách háo hức và hỏi rằng khi nào thì món này được lên đơn. Khi hàng bắt đầu được mở bán rồi thì cậu đúng thật là nhảy vào săn sale ngay lập tức, sau đó còn phát ra mấy tiếng cười "ki~ki~ki~~" thật bỉ ổi.

Phó Du xem mà không khỏi cười theo, anh nghiêng đầu, nhìn về phía Thời Duyệt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh: "Em học điệu cười đó ở đâu đấy?"

"Đó là tiếng cười bộc phát tự nhiên, không cần phải học." Nói xong, cậu tỏ vẻ tiếc nuối: "Em mà biết rằng mấy món trong livestream của chị Đậu đều có thể để lại cho mình như thế thì đã không mua nhiều vậy rồi." 

Phó Du cười và xoa đầu cậu: "Không sao đâu, cứ để đó ăn dần thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!