Dịch: Bánh
Đống bình luận trên livestream lập tức bùng nổ.
[ Kinh hoàng: người dẫn chương trình và khách mời lại dám làm những hành động này khi đang livestream......]
[ Lầu trên giật tít y như viết báo ha ha ha ha ]
[ Đại gia về hưu họ Thời và cuộc sống an nhàn ở làng quê của mình, ha ha ha, ngâm chân ngay trên sóng livestream luôn chứ ]
[ Chốt đơn chốt đơn, nhất định phải có được phong cách đó của chú Thời! ]
[ Chị Đậu cũng hùa theo cậu ấy nữa sao, mọi người trên livestream bị sao thế này ]
[ Con mẹ nó cười ẻ! Trông hề nhưng cũng vô cùng đáng yêu, muốn sờ cậu ấy quá ]
[ Muốn sờ +số chứng minh nhân dân ]
............
Thời Duyệt không để ý nhiều đến bình luận, bởi vì dù có đang ngâm chân thì chị Đậu vẫn tiếp tục bán hàng, và sự chú ý của cậu cũng đặt hết vào những món đồ cùng những ưu đãi mà cô đang giới thiệu, thỉnh thoảng cậu lại phối hợp với cô, trong lòng thầm nghĩ sẽ đợi xem còn thứ gì đáng giá để mua nữa không.
Nhất là lúc nhìn thấy chị Đậu nhờ nhân viên đem đồ ăn vặt lên, cậu lại càng tập trung hơn. Đầu tiên, cậu sẽ nếm thử, không ngon thì sẽ giữ im lặng, còn ngon thì sẽ chốt đơn ngay.
Không thể không thừa nhận bên chị Đậu rất mát tay trong việc chọn đồ ăn, hầu hết những món ăn vặt đều rất ngon, cũng không biết từ khi nào mà Thời Duyệt đã mua được hẳn một đống. Cậu không hay ăn vặt, mua nhiều như thế là để đem qua cho anh Phó ăn thử, ăn cơm với ăn đồ ăn vặt, chắc chắn anh Phó sẽ phải thích một trong hai thứ đó... nhỉ!
Sau khi ngâm chân khoảng 20 phút, chị Đậu đang định kêu nhân viên đem những món đồ tiếp theo lên thì Thời Duyệt khẽ lên tiếng nhắc nhở: "Chị, hết giờ rồi, không thể ngâm tiếp nữa."
"Ơ, nhanh vậy sao?" Chị Đậu kinh ngạc nhìn đồng hồ, "Chị cảm giác ngâm chưa có đã luôn ấy, hay là ngâm thêm nhé?"
Thời Duyệt tỏ vẻ không đồng ý: "Các chuyên gia đã nói thời gian ngâm chân không được vượt quá 30 phút, lý tưởng nhất vẫn nên là 20 phút thôi."
"Được rồi, Thời Tiểu Duyệt, em đúng là chú trọng đến sức khỏe!" Chị Đậu bị chọc cười bởi dáng vẻ nghiêm túc đó của cậu, cô vừa đón lấy chiếc khăn lau từ nhân viên vừa hỏi: "Vậy em có cảm nhận như thế nào với cái máy này? Có mua không?"
"Rất thoải mái, nhất định phải mua! Lát nữa em sẽ chốt đơn ngay." Thời Duyệt trả lời ngắn gọn, sau khi lau chân xong, cậu bưng chậu ngâm chân của mình lên và định sẽ bưng ra ngoài, có người tiến tới muốn làm giùm, nhưng cậu đã quen với việc tự làm việc của mình rồi: "Em tự làm được rồi ạ."
Đổ nước xong, cậu còn không quên nhờ nhân viên cất chậu ngâm chân đi, khi nào livestream xong cậu sẽ mua và đem nó về, đó là đồ đã qua sử dụng, dù cậu không bị nấm chân thì cũng không nên trả lại cho nhãn hàng đồ đã được dùng và để họ bán lại cho người khác được.
Khi quay lại với buổi livestream, cậu nói với chị Đậu: "Em gọi điện thoại tí được không ạ?"
Chị Đậu sửng sốt một chút rồi mỉm cười: "Được chứ, phòng phát sóng của chị luôn rất thoải mái, em muốn làm gì thì cứ làm. Nếu không phải chuyện riêng tư thì em gọi ngay ở đây cũng được, không cần phải ra ngoài. Em không hay online trên mạng xã hội nên người hâm mộ luôn muốn nhìn thấy em nhiều nhất có thể đấy."
"Em không biết nhiều về mấy chuyện buôn bán, muốn về học hỏi thêm." Vừa nói, Thời Duyệt vừa gọi điện cho một người nào đó, khi đầu dây bên kia nhấc máy, cậu đã nói luôn: "Ba, là con đây, con nói cái này, ở đây có bồn ngâm chân rất tốt.... À? Ba mua khi nào vậy, có đắt tiền không......"
Gọi điện thoại cho người nhà để hỏi có muốn ngâm chân không sao? Chị Đậu bị chọc cười, cô quay về phía máy quay và nói: "Tôi thề là chúng tôi không có kịch bản, Thời Tiểu Duyệt thật sự muốn đến livestream của chúng tôi để kiếm lời."
Những lời này đã khiến nhiều người phải bật cười, nếu không phải Thời Tiểu Duyệt luôn tỏ vẻ yêu thích đối với những sản phẩm được trưng bày cũng như chốt đơn một cách nhanh gọn thì bọn họ đều nghĩ đây chính là kịch bản được dàn dựng sẵn để tăng tiêu thụ cho những món hàng này.
Nghe những gì cô nói, sau khi ngắt máy, Thời Duyệt cười toe toét: "Ba em đã có chậu ngâm chân rồi, chị đợi chút, lát nữa em sẽ hỏi thêm một người bạn khác, sức khỏe của anh ấy khá kém..."
Lúc đang nói, cậu đã gọi cho một số điện thoại khác rồi, tốc độ bắt máy của bên này còn nhanh hơn khi nãy, vừa kết nối, Thời Duyệt đã nói ngay: "Anh Phó, anh ngâm chân không?"
Phó Du vừa bắt máy đã bị một câu hỏi kì quặc như vậy làm cho sửng sốt: "............" Ngâm hay không là sao.
"Không ngâm ạ?" Thời Duyệt có chút thất vọng, "Em còn định mua cho anh một cái chậu ngâm chân đấy, ở tuổi này của mình thì nên cùng nhau chăm sóc bản thân mới phải..."
Phó Du
-còn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!