Chương 40: Đáng yêu quá rồi

Dịch: Bánh

- ------

Đây là lần đầu tiên Thời Duyệt tham gia livestream, cậu định bụng sẽ đi xem người khác livestream như thế nào nhưng lại bị Trần Thư Ngữ cản lại.

"Em chỉ là khách mời thôi, nên chủ yếu sẽ ở cạnh người dẫn chương trình và tương tác thôi là được, rất đơn giản." Vừa nói, Trần Thư Ngữ vừa đưa hai cuốn kịch bản cho cậu, "Em xem kịch bản đi, chị và anh Trình của em đang phân vân không biết nên chọn cái nào đây này...."

Thấy thế, Thời Duyệt gác lại việc đi học hỏi cách livestream lại, cậu nghĩ, chị Trần biết cái nào nên được ưu tiên hơn, vậy nên chị ấy đã nói không cần đi tìm hiểu livestream thì cậu sẽ đi xem kịch bản. 

Ừm, cũng không biết từ khi nào mà cậu đã có một quyền hạn nhất định trong việc chọn kịch bản. 

Có hai kịch bản, một là kịch bản phim tiên hiệp, cậu sẽ vào vai nam phụ, một người hiền từ dịu dàng luôn âm thầm hết lòng vì nữ chính và cuối cùng sẽ chết một cách bi thảm. Nhân vật này và Thái Tử có một điểm chung

- đó là cả hai đều chết thảm.

Thời Duyệt đã phải chết trong hai bộ phim, cơ mà điều quan trọng nhất là đó giờ cậu chỉ có hai bộ mà thôi. Hai nhân vật kia chết thảm đã đành, bây giờ lại đóng tiếp một vai tương tự thì chắc cậu sẽ có bóng ma tâm lý mất, hơn nữa, cậu cũng lo rằng lỡ như sau này ba mình có hứng xem con trai đóng phim mà lại xem được cảnh cậu ngủm củ tỏi hết phim này tới phim khác thì sẽ bị kích động!

Dù sao thì cũng phải có một vai có kết thúc có hậu để còn dùng đi lừa ông ấy nữa! 

Bộ phim thứ hai là một bộ phim hiện đại, cậu sẽ vào vai nam phụ số 4, không có cảnh yêu đương, không có nhiều cơ hội lên hình nhưng lại có một cái kết không quá tệ. Hơn nữa, tính cách của nhân vật này rất vui vẻ, có nét rất giống Thời Duyệt. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất, đó chính là nhân vật này bị bệnh, may là hắn sẽ vượt qua được ở cuối phim, coi như là một kết cục có hậu.

Thời Duyệt thích kịch bản thứ hai hơn, cậu gọi video và nói rõ quan điểm của mình cho Trần Thư Ngữ cùng đạo diễn Trình. Tất nhiên là phải nêu bật được điểm quan trọng nhất: "Em không muốn chết nữa, chết nữa là em sẽ chỉ có kinh nghiệm trong việc đi chết thôi mất!"

Trần Thư Ngữ không biết mình nên cười hay nên khóc, đạo diễn Trình thì nói luôn: "Làm gì có phim nào cũng có kết cục có hậu chứ? Trừ phi em rót vốn vào đoàn làm phim rồi trở thành ông chủ thì mới có thể muốn kết thế nào thì kết thế nấy."  

"Đầu tư vào đoàn phim?" Thời Duyệt tò mò hỏi, "Muốn đầu tư thì cần bao nhiêu tiền hả anh?"

Đạo diễn Trình chỉ muốn cho cậu một con số chung chung thôi, nhưng Trần Thư Ngữ đã chen ngang vào: "Tầm 400-500 vạn đấy."

Đạo diễn Trình nhíu mày và nhìn về phía bạn gái của mình, nhưng cô lại không nhìn hắn mà chỉ lo nói với Thời Duyệt: "Vậy nên Tiểu Duyệt à, em phải làm việc chăm chỉ và kiếm tiền một cách nghiêm túc để sau này có thể tự chủ nhé." 

Thời Duyệt trưng ra vẻ mặt "em biết rồi" nhưng trong lòng lại nghĩ bấy nhiêu cũng có đáng là bao. Giờ thì ba của cậu đã không còn hở ra là hối cậu về nhà, cũng không còn la mắng cậu nữa, nên nếu xin số tiền đó thì chắc chắn sẽ xin được! 

Nhưng giờ thì cậu vẫn chưa cần phải đem tiền đi đầu tư làm gì, vì đạo diễn Trình nói Thời Duyệt vẫn chưa đóng phim hiện đại bao giờ, sự khác biệt giữa các vai diễn là rất lớn nên sẽ cho cậu đi đến bàn bạc với bên đoàn phim của bộ thứ hai trước đã.

Chờ đến lúc Thời Duyệt ngắt máy rồi, đạo diễn Trình mới nhìn sang bạn gái mình và cau mày: "Em lừa em ấy làm gì?"

Trần Thư Ngữ cười: "Lão Trình, anh không hiểu rồi. Nếu em nói là tầm bốn năm ngàn vạn thì với tình trạng rỗng túi như Tiểu Duyệt, em ấy sẽ cảm thấy quá khó khăn, không vực dậy tinh thần nổi! Thôi thì cứ nói là bốn năm trăm đi, không quá lớn, cố gắng tầm một hai năm là có rồi, như thế thì em ấy còn có chút động lực." 

Những lời đó cũng rất có lý, đạo diễn Trình không khỏi cười mắng: "Cái đồ xảo quyệt nhà em! Sau này Tiểu Duyệt mà biết thì có khi sẽ khóc mất!"

"Đó là chuyện của sau này." Trần Thư Ngữ bình tĩnh nói, "Thôi không nói nữa, em phải đi sắp xếp nhờ người đưa Tiểu Duyệt qua đó, giờ bắt đầu buổi phát sóng trực tiếp cũng sắp đến rồi mà tên quỷ nhỏ kia còn chưa trang điểm nữa." 

"Haiz, anh đã nói là tìm quản lý cho em ấy rồi mà, em đã bận rồi mà còn phải đi làm mấy chuyện này nữa?" 

"Sao có thể như vậy được, em ấy chính là trụ cột tương lai của công ty chúng ta đó, em có kỳ vọng rất lớn vào em ấy......." 

............

Khi Thời Duyệt được đưa tới phòng phát sóng trực tiếp của Douzi thì buổi livestream đã bắt đầu, dưới sự sắp xếp của nhân viên, cậu đợi bên ngoài khoảng hai ba phút cho đến khi nghe thấy lời mời của người dẫn chương trình: "Cùng chào đón Thời Duyệt nào!" 

Cho đến lúc đó, cậu mới chỉnh lại quần áo và chậm rãi bước vào trong. Người dẫn chương trình là một cô gái trẻ xinh đẹp có tên là chị Đậu. Thời Duyệt đã có tìm hiểu thông tin và biết cô lớn hơn mình vài tuổi, thế nên sau khi bước vào, cậu lập tức chào hỏi một cách lễ phép: "Em chào chị ạ." 

"Chào em, Tiểu Duyệt." Điều đầu tiên chị Đậu làm sau khi đứng dậy là bắt tay cậu, cô ra hiệu cho Thời Duyệt ngồi xuống, sau đó lại mỉm cười và chỉ vào các thiết bị trước mặt: "Nào, chào người xem một tiếng nào." 

Thời Duyệt nhanh chóng tìm được màn ảnh, về sau triều bên kia vẫy vẫy tay: "Chào mọi người."

Các fan của cậu đã nghe tin từ sớm và lập tức hành động, bình luận nhảy lên như nước lũ khiến cậu không để xem được, nhiêu đó cũng đủ để chứng minh fan của Thời Duyệt có bao nhiêu phấn khích. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!