Chương 39: Có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ

Dịch: Bánh

Suốt cả buổi phỏng vấn, đồng chí Thời Tiểu Duyệt

- một nạn nhân hàng thật giá thật

- tỏ vẻ rất nghiêm túc như thể cậu đang tham gia một buổi họp cấp cao với những cán bộ kì cựu. 

Ví dụ như khi anh phóng viên hỏi cậu rằng kẻ lừa đảo sẽ phải chịu trách nhiệm như thế nào trước pháp luật thì: "Anh có thể đi tham khảo Bộ luật dân sự, nếu anh không có thì em có thể chỉ cho anh chỗ mua. À đúng rồi, cam kết là bán hàng chuẩn authentic!" 

Ví dụ như khi anh phóng viên hỏi cậu sẽ xin giảm án cho tên kia vì hắn là người quen không, đứa nhỏ lập tức nhíu mày: "Ai cũng phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình, pháp luật không bao giờ có sự khoan nhượng, và với cả em cũng đâu phải người lập ra tòa án và bộ công an đâu. Nếu như muốn giảm án cho anh ta... thì em đi báo cảnh sát làm gì?" 

Từng câu trả lời khiến anh phóng viên phải câm nín hết lần này đến lần khác, cũng khiến Phó Du suýt nữa là không nhịn được cười. Bản thân anh cũng đã từng tham gia nhiều cuộc phỏng vấn, khi đó anh vẫn còn trong độ tuổi tràn trề năng lượng sống và cũng khiến giới phóng viên phải câm nín như vậy.

Lúc đó giới truyền thông còn đặt biệt danh sát thủ ngành phỏng vấn hay ác quỷ ngành phỏng vấn gì đó cho anh nữa, cơ mà anh cũng chả nhớ rõ. 

Nhưng nếu đem ra để so sánh với Thời Duyệt thì anh vẫn còn thua xa rất nhiều, ngay lúc này đây, Phó Du thật sự thấy đồng cảm với anh phóng viên nọ.

Khi màn phỏng vấn kết thúc cũng là lúc anh phóng viên và người quay phim thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ đã làm ngành này nhiều năm rồi nhưng đây là lần đầu tiên gặp được một người bị hại.... kỳ lạ đến vậy. 

Nhưng dù sao thì vẫn là cơ hội hiếm hoi được tiếp xúc với người nổi tiếng, vậy nên trước khi rời đi, hai người họ đã mời Thời Duyệt chụp hình chung. Chụp xong, anh phóng viên nhìn về phía Phó Du

- người đeo khẩu trang từ đầu cho đến cuối và hỏi với vẻ do dự: "Anh đây là?"

Thời Duyệt đang muốn giới thiệu một chút thì Phó Du lại nhẹ nhàng nắm lấy vai cậu, anh bình tĩnh nói: "Người qua đường A."

Khóe miệng anh phóng viên giật giật, ban đầu hắn còn tưởng...... người qua đường A tỏa ra một loại khí chất không tầm thường, đã thế lại còn đi chung với Thời Duyệt thì có khi cũng là một người nổi tiếng khác. Nhưng cái câu trả lời đó..... có thể nào qua loa hơn nữa được không vậy?! 

Sự chuyên nghiệp vốn có khiến hắn vẫn phải nở một nụ cười: "Xin chào anh người qua đường."

Hắn xoay người thì thấy Thời Duyệt đã chạy đến bên cạnh mình từ khi nào, cậu chớp đôi mắt to tròn, kéo áo của hắn với vẻ đáng thương: "Thật sự là không thêm filter được hả anh?"

Anh quay phim: "......" Mọe, mình muốn đồng ý quá đi!

Anh phóng viên: "......" Bà mẹ, con trai mà cũng biết làm nũng tới cỡ đó luôn hả? Từ bỏ cả mặt mũi để đi cầu xin, chúng tôi chỉ muốn làm một chương trình nghiêm túc thôi mà! 

Lần đầu tiên được nhìn thấy dáng vẻ nũng nịu đó của Thời Duyệt khiến Phó Du nhìn mà quên chớp cả mắt. Nhưng một lúc sau, anh quay đi, đôi mắt cũng tối sầm, không biết là đang nghĩ đến những gì. 

Làm nũng thất bại, Thời Duyệt chỉ có thể nhìn bóng lưng hai người kia rời đi. Cậu xoay người nhìn Phó Du rồi nhún vai đầy tiếc nuối: "Hóa ra việc làm nũng chỉ có tác dụng khi mình mặc đồ giả nữ." 

Phó Du cho cậu cái nhìn sâu xa, một lát sau, anh nhếch môi, nhẹ nhàng nói: "Chưa chắc đâu, hay là em làm nũng với anh thử xem nào?" 

Thời Duyệt nhướng mày, giây tiếp theo, đôi mắt xinh đẹp của cậu bỗng trở nên long lanh, âm điệu cũng trở nên mềm mại nhẹ nhàng, còn kéo dài cả âm cuối: "Anh~~"

Cánh tay Phó Du lập tức nổi một lớp da gà, do thấy gớm hay là do bị sốc thì chỉ có mình anh mới biết. 

Phó Du còn chưa kiph phản ứng thì Thời Duyệt đã tự ôm tay mình vừa đi ra ngoài với vẻ mặt chán chường: "Tsk, đúng là thấy gớm thật...."

Tự mình chửi mình thấy gớm mà cũng được luôn? Phó Du đứng lên và đi theo sau cậu, vừa thấy buồn cười vừa thấy cạn lời.

Chỉ có chính bản thân anh mới biết được rằng, trong ngày hôm nay, mặt hồ tối đen như mực vốn luôn lặng yên trong lòng anh như bị ai đó ném một hòn đá vào và khiến cho những gợn sóng xuất hiện, đá thì sẽ chìm xuống mặt nước, nhưng nó vẫn sẽ mãi ở lại nơi đáy hồ. 

Lúc cả hai thật sự rời khỏi sở cảnh sát thì trời đã sập tối, Thời Duyệt muốn về tìm Trần Thư Ngữ để tâm sự về chuyện công việc, mấy hôm nay cô và đạo diễn Trình vẫn luôn miệt mài tìm kịch bản mới cho cậu và đã tìm được một vài bộ rồi. Thấy thế, Phó Du cũng không rủ cậu đi ăn nữa mà chỉ gọi tài xế riêng qua để đưa hai người trở về. 

Sau khi đưa Thời Duyệt đến chỗ của Trần Thư Ngữ xong, cả cơ thể đang ngồi ngay ngắn của Phó Du bỗng nhiên ngã ra trên ghế ô tô như một quả bóng bị xì hơi. Suốt những năm qua, thân thể này đã bị chính anh hủy hoại đi không ít, thể lực và cả sinh lực của anh đã không còn ở trạng thái tiêu chuẩn nữa. Đi tới đi lui suốt cả một ngày, anh đã có chút mệt mỏi. 

Nghĩ đến hình ảnh luôn tràn đầy năng lượng của Thời Duyệt, Phó Du mím môi, anh lấy điện thoại ra và gọi cho trợ lý của mình.

Tối hôm đó, trợ lý Tiểu Long của Phó Du bỗng nhận được yêu cầu ăn tối đến từ ông chủ: Mua một phần ngỗng nướng đến cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!