Dịch: Bánh
Bài đăng vừa lên sóng vài phút thì Thời Duyệt đã nhìn thấy bình luận của ba mình: Mày diễn vai thằng ngốc đấy à con?
Nụ cười của Thời Duyệt lập tức đông cứng: "............" Ôi ba yêu của con.
Ba cậu không xem phim cũng chả thích lên mạng, và đặc biệt không thích giới giải trí. Hơn nữa, theo sự hiểu biết của Thời Duyệt về ông, ba cậu luôn cảm thấy cậu không thể lăn lộn trong showbiz nên ắt hẳn sẽ không bao giờ đi search tin về con trai mình và không biết cậu diễn vai nào. Ờm, nói chi tới ông ấy, ngay cả bản thân Thời Duyệt cũng chưa bao giờ lên mạng search về mình nữa là.
Thôi thì đó cũng là một chuyện tốt, nếu ba cậu xem TV rồi thấy cảnh cậu vào vai Thái Tử rồi tự sát thì chắc sẽ bay tới đây lôi cổ cậu về mất. Hơn nữa, cậu còn thủ vai một kẻ điên trong một bộ phim khác, ông ấy mà thấy thì đó cũng là ngày cậu tàn đời.
Cậu còn chưa kịp trả lời thì đã có hai ba người bạn học cũ vào trả lời bình luận của ba, ai nấy cũng nói y hệt nhau: Đúng rồi đó chú ơi, Tiểu Duyệt vào vai một tên ngốc đấy ạ!
Thời Duyệt: "............" Từ bỏ đấu tranh. JPG.
Vậy mới nói thân thôi đừng thân quá, mấy cái tên bạn học này thi thoảng lại đi bêu rếu cậu như thế đấy. Và chuyện ba cậu hay mỉa mai con trai trên mạng xã hội như thế này lại càng là một trong những đề tài cho bọn họ trêu cậu.
Cũng may họ đều là những người rất đáng tin cậy, dù biết cậu đã là người nổi tiếng đi chăng nữa thì ngoài việc trêu nhau ra, bọn họ không hề làm lộ bất cứ bài đăng nào trên mạng xã hội chỉ dành cho bạn bè của cậu ra ngoài.
Là một người đầy lòng vị tha, Thời Tiểu Duyệt chỉ có thể tha thứ cho bọn họ mà thôi. Đồng thời, cậu cũng không quên trả lời bình luận của ba mình: Đồng chí Thời ơi, đã là vai diễn thì không được phân cao thấp, tất cả đều là vì nghệ thuật giải trí!
Ba cậu trả lời rất nhanh: Nhìn mày là tao thấy giải trí rồi!
Thôi được rồi, lại phải nín họng rồi. Thời Duyệt buồn bã ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt tò mò của Phó Du, cậu thở hài và cất tiếng hát: "Người ấy không hiểu được sự bình tĩnh giả tạo của tôi......"
Chỉ một câu hát đã khiến Phó Du phải vội chen ngang: "Khụ, đồ ăn sắp nguội rồi, ăn nhanh thôi." Cảm giác khi bị thứ âm thanh ma quái kia đâm vào não bộ thật khó chịu!
Thời Duyệt: "...... Anh cũng chẳng hiểu cho lòng em."
Phó Du: "...... Anh nghĩ là anh tạm thời không cần hiểu cho lắm."
Thời Duyệt cúi đầu đầy tủi thân, hệt như cô vợ nhỏ bị bắt nạt: "Anh......"
Nhìn dáng vẻ kì quặc của đứa nhỏ kia, lần đầu tiên Phó Du có xúc động muốn lấy giẻ lau nhét vào miệng cậu.
Sau khi ăn xong, Thời Duyệt cầm hóa đơn lên xem, hôm trước là do Phó Du mời nên cậu cũng không biết giá cả chỗ này ra sao. Giờ thì biết được rồi, chỉ một bữa ăn thôi cũng đã cuốn đi một phần ba số tiền trong thẻ của cậu, không khác gì bữa ăn ở khách sạn năm sao hôm trước là mấy. Thời Duyệt lập tức cảm thấy đau xót trong lòng, xem ra cậu phải nỗ lực hơn nữa trong việc kiếm tiền rồi, nếu không thì sẽ không thể nào dẫn anh Phó đi ăn ngon được!
Dù trong lòng có lo cho cái ví của mình tới cỡ nào thì trên mặt Thời Duyệt vẫn không để lộ ra điều đó, cậu mỉm cười với Phó Du rồi giơ hóa đơn lên: "Em sẽ đi thanh toán, xong rồi thì chúng ta đi dạo phố nhé?"
"Dạo phố thì okay," Phó Du cười nhẹ nhàng, "Thanh toán thì không cần đâu, nhà hàng này là do anh đầu tư."
Đồng tử Thời Duyệt co rút: "Anh đầu tư?!"
"Ừ, lúc trước anh vô tình ghé vào đây ăn, thấy ngon nên đầu tư." Phó Du vừa nói vừa lấy tờ hóa đơn trong tay Thời Duyệt, "Nhưng anh không hay ghé qua đây lắm, lát nữa anh sẽ ra đó nói một tiếng để họ không tính tiền bữa này cho em."
Số tài sản có anh tham gia đầu tư rất nhiều và lộn xộn, lúc bình thường, Phó Du đều giao hết cho một người đại diện chuyên nghiệp xử lý, còn anh chỉ làm công việc kiểm tra hằng tháng mà thôi. Vậy nên không một ai trong nhà hàng này biết anh là nhà đầu tư ngoại trừ ông chủ và một số ít nhân viên cũ.
Thời Duyệt sửng sốt, cậu nhìn anh rồi lại nhìn xung quanh nhà hàng, dù là cách trang trí hay món ăn đều rất độc đáo, mức giá cũng là mức giá của những nhà hàng hạng sang. Cậu không khỏi cảm thán: "Nhà hàng này vừa đông khách lại vừa có giá cao, chắc là kiếm được nhiều tiền lắm đúng không anh?"
"Cũng bình thường." Phó Du không nói dối, đối với anh mà nói, thu nhập của nhà hàng này chỉ có thể xếp ở hạng thấp nhất so với những thứ khác mà anh đầu tư. Lúc đó, anh chỉ đầu tư vào đây cho dễ đi ăn mà thôi nên không hề trông đợi gì nhiều, ai ngờ nó lại đem về nhiều lợi nhuận đến vậy.
"Nhưng vẫn cần phải tính hóa đơn cho em, nếu không về lâu dài sẽ gây ra hỗn loạn trong khâu quản lý." Thời Duyệt tỏ vẻ không đồng tình, nếu cứ miễn hóa đơn như thế thì sẽ không tốt cho tương lai, hơn nữa sẽ tạo nên một bầu không khí không tốt.
Phó Du sửng sốt một chút, anh cười: "Thôi được rồi, thật ra thì anh đã yêu cầu bên lễ tân dùng tài khoản của anh để thanh toán. Em đừng so đo mấy cái này làm gì, dù sao thì tiền được trả trước sau gì cũng sẽ thành tiền của anh thôi mà."
Phó Du vừa nói vừa lấy ra một đống phiếu có in logo của nhà hàng này, tới lúc này thì Thời Duyệt mới chịu tin, cậu nở nụ cười ngượng với người kia: "Đã bảo là em mời rồi mà, thế này thì có khác gì tiêu tiền của anh đâu!"
"Em không cần phải khách sáo như thế đối với anh đâu." Phó Du nói ra những lời này với vẻ mặt đầy nghiêm túc.
Có những người đàn ông sẽ trở nên vô cùng đẹp trai khi nghiêm túc, Thời Duyệt ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt lạnh lùng hơn thường ngày của Phó Du mất một lúc rồi mới nở một nụ cười thật tươi: "Dạ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!