Chương 34: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dịch: Bánh

Một câu "Em xin lỗi anh" không chỉ khiến Phó Du cảm thấy hỏi chấm mà còn khiến anh thấy ánh sáng xanh lóe lên trên đầu mình. Câu đó còn khiến Ngô Nguyên Minh và Triệu Nhân liếc nhìn nhau, ai nấy cũng vểnh lỗ tai lên để nghe. 

He he he, sắp có biến để hóng rồi! 

Ngô Nguyên Minh còn dỗ ngọt Thời Duyệt: "Tiểu Duyệt, ngoan nào, nghe lời anh, mở loa ngoài đi em."

Thời Duyệt ngoan ngoãn vô cùng, cậu mở loa ngoài lên.

Phó Du nhạy bén nghe được giọng của người khác, anh có chút do dự: "Anh Ngô?"

"Hở?" Ngô Nguyên Minh kinh ngạc, "Phó Du?"

Thế là Phó Du lập tức đoán được chuyện gì đang xảy ra ở đầu dây bên kia, chắc chắn là cả đám bọn họ đang đi ăn liên hoan sau khi đóng máy, nếu nghe kĩ thì có có thể nghe được tiếng Phạm Tinh Dương nói chuyện với người khác: "Là em, lâu rồi không gặp anh." 

"Quá lâu luôn ấy chứ." Ngô Nguyên Minh cảm thán, là một người viết lời, hắn đã hợp tác với Phó Du vài lần và vẫn luôn rất ngưỡng mộ tài năng thiên phú cũng như sự phá cách trong âm nhạc của anh. Vì vậy, dưới sự chủ động của hắn, hai người đã trở thành bạn bè vào năm ấy, mấy năm nay, trong lúc Phó Du ở ẩn, hắn cũng có đến tìm anh mấy lần với mong muốn hợp tác nhưng lại bị người kia từ chối.

Ban đầu, hắn còn tưởng sau này sẽ không còn được nhìn thấy Phó Du xuất hiện nữa mà chỉ có thể thi thoảng gặp lại những kiệt tác của anh thông qua đứa em họ Phạm Tinh Dương mà tiếc nuối không tả nổi. Ai ngờ mới đây không lâu lại nghe được tin anh bất ngờ xuất hiện trở lại và làm giám khảo cho một chương trình âm nhạc. 

Trong khoảng thời gian này hắn cũng khá bận bịu, vốn định bụng vài hôm nữa được rảnh sẽ liên hệ với Phó Du, thế mà lại có cơ hội nói chuyện trước với anh thông qua điện thoại của Thời Duyệt. 

"Sao cậu lại đi tham gia "Tiếng lòng" vậy? Lúc trược cậu có bao giờ tham gia mấy cái gameshow linh tinh thế đâu, ngay cả mời phỏng vấn riêng cậu cũng không thèm cơ mà. Còn nữa, có vẻ mối quan hệ của cậu và Tiểu Duyệt rất tốt nhỉ?" 

Phó Du đang muốn trả lời thì Thời Duyệt lại không cho anh cơ hội đó, con ma men cầm điện thoại lên ôm vào trong lòng rồi lại trừng Ngô Nguyên Minh, giọng điệu vừa mềm nhũn lại có chút hung dữ: "Em gọi cho ảnh trước mà, không cho anh nói nữa!"

Đôi mắt ửng đỏ, mặt cũng hồng hồng. Mái tóc đã được gội sạch khẽ phất phơ trước trán mang lại cảm giác mềm mại cho cậu. Kèm vào đó là bộ dáng tức giận cứ như thể em bé bị người ta cướp bình sữa, dễ thương không tả nổi. 

Ngô Nguyên Minh cũng bị choáng bởi vẻ đáng yêu đó, hắn giơ hai tay đầu hàng, cười: "Rồi rồi rồi, anh không nói nữa, không làm phiền hai đứa nữa nhé." 

Phó Du gần như có thể tưởng tượng được dáng vẻ ngay lúc này của Thời Duyệt, anh không khỏi mỉm cười: "Anh Ngô à, lát nữa em sẽ nói chuyện với anh sau nhé, bây giờ thì phải dỗ em bé trước cái đã."

Dỗ em bé? Ngô Nguyên Minh bật cười, cơ mà nhìn Thời Duyệt thì cũng giống thật.

Thời Duyệt rất không vui, rõ ràng là cậu mới là người nói chuyện với anh Phó trước, thế mà giữa chừng anh ấy lại đi nói chuyện với người khác. 

Cậu vô cùng trẻ con mà liếc Ngô Nguyên Minh một cái, vừa ôm chai rượu rỗng vừa chạy về phía cửa sổ cứ như một con chuột nhỏ với cái điện thoại trong tay. 

Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh lập tức đứng lên đuổi theo cậu vì sợ con ma men sẽ nhảy ra khỏi cửa sổ, ai ngờ còn chưa đuổi theo được hai bước thì người kia đã ngồi xuống ngay góc tường, vừa ôm chai rượu vừa ngây người

Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh: "......" 

Bye.

Thời Duyệt

-chân

-dài

-tay

-cũng

-dài ngồi thành một cục, cậu cuộn người lại rồi nhìn vào màn hình rồi lại cười ngây ngô. 

Lúc này, đứa nhỏ không nghĩ đến chuyện có nên xin lỗi hay không nữa mà chỉ biết gọi Phó Du mà thôi: "Anh Phó ơi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!