Chương 33: Chơi rất vui, chơi xỏ đạo diễn cũng rất vui

Dịch: Bánh

Trong tiếng vui cười, buổi ghi hình của chương trình đã đi đến hồi kết. Tất cả những gì còn lại cần phải làm chính là quay về khách sạn nhận giải và cảm ơn nhà tài trợ. Trước khi quay về, Thời Duyệt muốn tìm nhân viên để thay đồ nhưng lại được biết quần áo của mình đã được gửi về khách sạn mất rồi, thế là cậu đành phải ngồi xe trở về trong bộ quần áo của con gái.

Cậu lập tức cảm thấy hối hận vì đã lên xe mà không suy xét kĩ, nhất là khi trên xe còn có hai tên quỷ kia —— trên đường về, Phạm Tinh Dương và Từ Họa luôn dùng ánh mắt như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật để nhìn cậu.  

"Nè, hai cậu làm sao đấy, sao cứ nhìn tớ mãi vậy?" Thời Duyệt hết nhịn nổi rồi.

Phạm Tinh Dương ngáp một cái đầy lười biếng rồi lại tiếp tục nhìn Thời Duyệt. Ờm, Thời Tiểu Duyệt mặc đồ nữ đúng là rất đáng để nhìn ngắm.

"Cậu đẹp." Từ Họa cười.

Thời Duyệt: "............" Đẹp thì cũng đâu cần nhìn như vậy!

Trong lúc ghi hình, Thời Duyệt không hề có cảm giác gì cả, cậu chỉ thấy bản thân đang làm những gì mình cần làm thôi. Nhưng giờ đã không còn máy quay nữa, bên trong xe chỉ còn lại có ba người, mà nhất là khi hai người kia lại nhìn cậu chằm chằm thì Thời Duyệt mới cảm thấy áp lực.  

Nhất là Phạm Tinh Dương còn nói gì mà xém chút nữa là bị bẻ cong khiến cậu không dám nhìn vào mắt hắn. 

Cậu nghĩ bụng, nhất định lúc về mình phải tìm anh Phó để nói lời xin lỗi vì đã xém bẻ cong em họ của anh ấy. Cơ mà có khi hắn đã cong được một nửa chứ chưa cong hoàn toàn rồi, nên nói trước để anh ấy có thể chú ý đến xu hướng tính dục của thằng em mình. 

Ai cong cũng được nhưng đừng khiến Phạm Tinh Dương cong vì cậu, nếu vậy thì sẽ là tội lớn.

Khi xe về tới khách sạn, Thời Duyệt thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng bước xuống xe và đi vào trong, cậu đi mà cứ như là đang nhảy bắn lên, chẳng mấy chốc đã bỏ lại Phạm Tinh Dương và Từ Họa đằng sau. 

Nhìn thấy cảnh đó, Triệu Nhân còn tưởng là tên nhóc này đang nóng lòng muốn tan làm cơ, khiến anh không khỏi phì cười. 

Đạo diễn Lý đã chờ sẵn trong sảnh khách sạn từ lâu, khi thấy Thời Duyệt tiến vào, dù ông đã được nhìn thấy hình ảnh cậu giả nữ thông qua màn hình nhưng vẫn không tránh khỏi sự kinh ngạc khi được nhìn thấy hình ảnh đó ngoài đời. Ông không khỏi cảm thán: "Thời Duyệt à, cậu mà đem tạo hình này đi đóng phim thì nổi tiếng là cái chắc!"  

Thời Duyệt xua tay: "Thôi khỏi, diễn vai nữ vất vả lắm. Nội việc trang điểm với tạo hình thôi cũng đã mất hai tiếng rồi, ngày nào mà cũng làm như vậy tôi không làm nổi đâu. Diễn vai nam là sướng nhất, làm gì thì cũng gần một tiếng là xong." 

Đạo diễn Lý cười, đây là lần đầu tiên ông nghe thấy người ta nói làm diễn viên nữ rất cực khổ.  

Khi hai người họ đang nói chuyện, những người khác cũng dần tiến vào trong. Đạo diễn Lý cầm loa lên và nói lời chúc mừng họ đã hoàn thành được nhiệm vụ, sau đó là tới lượt Từ Họa và Phạm Tinh Dương thay phiên nhau gửi lời cám ơn tới các nhà tài trợ. Cuối cùng, ông cho nhân viên đem lên các phần quà và phát cho từng khách mời, trừ Thời Duyệt. 

Hình ảnh Thời Duyệt với hai bàn tay trống trơn lập tức trở nên đối lập với những người khác đang ôm đầy quà. Đứa nhỏ nhìn về phía đạo diễn Lý với vẻ háo hức: "Đạo diễn, còn tôi thì sao?" 

"Cậu quên rồi sao, cậu đã bị loại từ hồi sáng rồi." Nụ cười trên môi đạo diễn Lý trông vô cùng xảo quyệt. 

Thời Duyệt không phục, hễ cứ nhắc tới chuyện mình bị lừa lúc sáng là cậu lại tức, dù sau này có được nhân đôi lương thì nỗi buồn khi bị lừa vẫn không thể nào nguôi ngoai: "Nhưng dù gì tôi cũng chơi tới cuối cùng với bọn họ mà."

Cậu nghe Phạm Tinh Dương nói rằng quà tặng là do nhà tài trợ cấp, căn bản là ai tới làm khách mời thì đều sẽ có một phần. Thời Duyệt có thể kết luận rằng đạo diễn Lý đang muốn chơi mình. 

Tsk, đ**m thật.

Phạm Tinh Dương và mấy người khác cũng cảm thấy bất bình thay cho cậu, thậm chí Ngô Nguyên Minh còn xúi cậu đi trói đạo diễn lại xem ông ta có chịu đưa quà hay không, dù gì thì bọn họ cũng có kịch bản cả mà, coi thử ai sợ ai.

Nhưng lần này Thời Duyệt lại không có dự định sẽ dùng cách đó, cậu có thể làm được trong lần trước là do bên kia đang không đề phòng mà thôi, vả lại bây giờ còn mặc đồ như thế này nữa, lỡ làm gì quá tay rồi lại hư váy thì có khi còn phải đền ngược cho người ta. 

Cậu đưa tay chống nạnh, hất mặt lên, nhìn về phía đạo diễn Lý với vẻ ngạo nghễ: "Thế có cho quà hay không? Không cho là tôi khóc ăn vạ đấy nhé!" 

Đạo diễn Lý không biết nên khóc hay nên cười: "...... Không phải chứ, sao đối với người khác thì cậu làm nũng, còn đối với tôi thì lại là ăn vạ vậy hả?!"

Ông cũng chỉ muốn trêu Thời Tiểu Duyệt một chút, muốn nhìn đứa nhỏ này làm nũng với mình thôi. Nhưng.... sao lại không giống như ông ta tưởng tượng vậy chứ, sao lại thành ăn vạ rồi? 

Đạo diễn Lý lắc đầu, ông "tsk" một cái rồi búng tay, ngay sau đó, một nhân viên đem một phần quà đã được gói ghém cẩn thận lên và đưa cho Thời Duyệt.  

Đứa nhỏ lập tức trở nên hớn hở, cậu nghe Phạm Tinh Dương nói trong đó có một cái tai nghe trị giá vài vạn tệ!

"Cảm ơn đạo diễn, đạo diễn thật là tốt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!