Dịch: Bánh
Thời Duyệt cảm thấy rất khó giải thích tình huống hiện tại, nếu tóm gọn lại thì chính là cậu dùng mỹ nhân kế để dụ ông chú kia cho mình mật khẩu, xong rồi dụ luôn cả thằng bạn của mình.
Nhìn dáng vẻ cứ như đang bị trúng độc của Phạm Tinh Dương, cậu bỗng nghĩ tới Phó Du.
Ừm, mình nên giải thích với anh Phó chuyện cậu không hề muốn bẻ cong thằng em họ của anh ấy như thế nào đây?
Một bên là Phạm Tinh Dương đang bị làm cho phát điên, một bên là Thời Duyệt đang bị bạn của mình làm cho câm nín, ông chú kia nhìn không nổi nữa, phải lên tiếng nhắc nhở: "Cô gái à, mau đi lấy thêm thông tin đi, nhóm sát thủ sắp ra tay rồi đấy."
Lúc đó, hai người họ mới tỉnh táo lại và vội vàng hành động, khi cả hai vừa mới nhập thông tin vào, một âm thanh bỗng vang lên: "Sát thủ áo đen, hành động."
Những tên áo đen đang đứng cách đó không xa lập tức hành động và lao tới trước mặt hai người, anh ta có hơi do dự một lát khi còn ở phía xa, nhưng trong giây tiếp theo, có thể thấy rõ là anh ta đang hướng về phía Phạm Tinh Dương.
Phạm Tinh Dương lập tức hét lên một tiếng rồi chạy về một hướng khác, vừa chạy, hắn vừa rống: "Rõ ràng là anh đang hướng về Tiểu Duyệt, sao lại đuổi theo tôi aaaaaaaa!"
Người mặc áo đen không nói lời nào mà chỉ tập trung vào việc đuổi bắt hắn, chỉ trong chốc lát, cả hai đã chạy ra khỏi tầm quan sát của Thời Duyệt, ông chú ngồi bên cạnh tặc lưỡi: "Tôi mà là sát thủ thì cũng sẽ đuổi theo cậu ta."
"Tại sao vậy?" Thời Duyệt không hiểu, lúc người áo đen kia chạy về hướng này, về lý thuyết thì sẽ nhìn thấy cậu đầu tiên, nhưng anh ta lại khựng lại một chút rồi chuyển hướng về phía Phạm Tinh Dương, chuyện này có chút kì lạ.
Không lẽ phía ban tổ chức không muốn kết thúc trò này sớm nên mới ra lệnh cho nhóm sát thủ không bắt cậu?
Ông chú cười: "Thì đâu thể nào ăn h**p con gái được có đúng không?"
"Nhưng tôi là trai giả gái mà!" Thời Duyệt lại càng không hiểu, ngoài việc sử dụng mỹ nhân kế ra, cậu cũng đâu có ép giọng lúc nói chuyện đâu, hơn nữa, cậu lại càng không che hầu kết của mình đi, nhìn là biết đây là con trai ngay.
Huống hồ gì, lúc người áo đen chạy tới, cậu cũng không hề tỏ vẻ mình đáng thương.
"Tôi biết cậu là con trai," ông chú cười vô cùng hiền hậu, "Nhưng cậu còn xinh đẹp hơn cả con gái, cậu nhìn xem, lúc nãy cậu kể chuyện cười nhạt thếch mà tôi cũng không nỡ nói cậu nhạt nữa là."
Trong phòng đạo diễn, đạo diễn Lý vừa nghe vừa nhìn Thời Duyệt, không thể không cảm thấy đồng tình. Đúng thật là nước đi lúc nãy của sát thủ áo đen không phải do ông ta chỉ đạo, lý do khiến người ta buông tha cho Thời Duyệt cũng có 9 phần là vì cậu giả gái quá đẹp nên không nỡ xuống tay.
Tưởng tượng đến cảnh tên nhóc kia làm nũng, trong lòng y không khỏi nôn nao, cảnh này mà được lên sóng thì không biết các fan của Thời Duyệt sẽ điên cuồng cỡ nào.
Thời Duyệt trợn tròn mắt —— hóa ra cứ đẹp gái thì cứ muốn gì là làm nấy thật sao! Nếu cứ hở xíu là lại làm nũng thì.... ngẫm một chút, nếu mình phải đối mặt với một cô gái vừa xinh đẹp lại yếu đuối, mình cũng sẽ bất chấp cả thôi!
Chỉ trong nháy mắt, một cánh cửa đến thế giới mới như được mở ra trước mắt Thời Duyệt, chuyện phải mặc đồ nữ cũng trở nên dễ chấp nhận hơn đối với cậu.
Lúc Phạm Tinh Dương thoát khỏi sát thủ và quay về, Thời Duyệt đã lấy được manh mối là một mảnh gỗ có khắc hoa văn. Tất nhiên rồi, bốn manh mối còn lại cũng là những khối gỗ tương tự, ghép cả năm lại với nhau là có thể tạo thành một bức tranh, đến lúc đó là có thể truyền tống "công chúa" về với hoàng cung.
"Ổn chứ?" Nhìn thấy Phạm Tinh Dương đang không ngừng th* d*c, Thời Duyệt vô cùng săn sóc mà đỡ hắn, cùng lúc đó, cậu đưa tay vén một lọn tóc giả đang rớt xuống ra sau, cười vô cùng ngọt ngào: "Tinh Dương, tớ lấy được manh mối rồi......"
Thời Duyệt còn chưa kịp nói xong thì Phạm Tinh Dương đã chen ngang: "Thời Tiểu Duyệt, cậu đó, đừng có vén tóc có được không! Cậu vén tóc gì chứ? Cậu đang đùa với con tim tớ thì có!"
Thời Duyệt: "............" Chỉ biết yên lặng rút tay về, cậu sợ nhất là chuyện mình bẻ cong Phạm Tinh Dương rồi không còn mặt mũi nào đi gặp anh Phó. Vì thế, chỉ trong vòng một giây sau đó, nụ cười ngọt ngào kia bỗng biến mất, ngay cả ánh mắt của Thời Duyệt cũng chỉ toàn là lạnh lẽo: "Vậy được chưa."
Phạm Tinh Dương che mặt lại một cách đau khổ, hình như càng trông giống tiên hơn, một tiên nữ lạnh lùng.......
Hai người không ở lại nơi đó quá lâu mà vội vã di chuyển để hỗ trợ cho những người khác.
Trên đường đi, cả hai lại đụng độ với những sát thủ khác, nhưng người phải bỏ chạy thì chỉ có mỗi mình Phạm Tinh Dương.
Hắn không khỏi khóc thành tiếng.
Thời Duyệt thì lại cảm thấy vui vẻ, hơn thế nữa, cậu lại được cảm nhận sự vui sướng khi mặc đồ nữ!!
Tuy nói là đi hỗ trợ cho những người khác, nhưng thực ra thì cũng không giúp gì được nhiều ngoài việc canh chừng. Thi thoảng Phạm Tinh Dương còn bị quăng ra ngoài để dụ những sát thủ đi chỗ khác.
Thời Duyệt thì không bị quăng ra ngoài, ai mà ngu đến độ quăng "Công Chúa" ra ngoài chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!