Chương 31: Ông đây gay mất!

"Không phải, người ta cho nhiều tiền quá, thảo nào cậu vừa cảm thấy oán hận lại vừa vui vẻ..." Thanh âm của Phạm Tinh Dương bỗng giảm dần khi nhìn thấy gương mặt của Thời Duyệt.

Làn da mịn màng trắng nõn, đôi môi mỏng hồng hào cùng với chiếc mũi thẳng đầy thanh tú. Đôi mắt đào hoa vốn đã đẹp lại càng trở nên quyến rũ hơn dưới sự biến hóa bởi bàn tay khéo léo của chuyên viên trang điểm.

Ánh mắt sáng ngời lại trong trẻo, nơi khóe mắt đầu mày lại chứa nét sung sướng vui vẻ, trong sáng khiến người ta phải động lòng.

Nếu dùng thuật ngữ mạng để nói thì đó chính là nét đẹp cutie-s*x*, thật sự rất hấp dẫn.

Hắn lại tiếp tục đánh giá quần áo và kiểu tóc của người kia, bộ trang phục được làm bằng lụa được điểm thêm những cánh hoa màu vàng nhạt như đang tăng thêm khí chất như thần tiên cho Thời Duyệt. Tóc thì cũng đơn giản, nhưng phụ kiện tóc là dây tua rua ở hai bên lại rất tinh tế, trên trán cậu lại có vài sợi tóc con khẽ rũ xuống bị gió thổi bay nhẹ nhàng, tăng thêm cảm giác lanh lợi cho người này.

Trong giới giải trí có rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng số người xinh đẹp được như Thời Duyệt thì đúng là đếm trên đầu ngón tay. Hắn biết rằng Thời Duyệt là người đẹp sẵn rồi, nhưng không ngờ rằng cậu giả nữ cũng đẹp đến như vậy!

Phạm Tinh Dương nhất thời không thể nói nên lời vì bị vẻ đẹp của Thời Duyệt làm cho lóa mắt.

Nhưng còn Từ Họa thì chỉ ngạc nhiên trong giây lát rồi hoàn hồn rất nhanh, cậu ta lập tức lên tiếng khen ngợi: "Đúng là như tiên!"

Thời Duyệt giơ tay rồi lại xoay người, vạt áo mở ra theo động tác của cậu, vạt áo cũng tung bay. Xoay xong, cậu nhìn gấu váy, gật gù: "Như tiên thật, nhưng váy và tay áo có hơi ngắn."

"Khen cậu chứ khen cái váy làm gì!" Phạm Tinh Dương đã hoàn hồn, hắn đi quanh Thời Duyệt và đánh giá cậu như thể đang đánh giá động vật quý hiếm: "Như cậu thì diễn vai công chúa gì chứ, phải diễn vai tiên nữ."

Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh cũng đã qua tới, Ngô Nguyên Minh cười khen: "Thời Tiểu Duyệt à, nếu em mà là con gái thì anh sẽ giúp con trai đem sính lễ qua ngay!"

"Thôi thôi thôi, xếp hàng đi, cháu trai của tôi vẫn còn độc thân đấy!" Triệu Nhân cười mắng xong thì bắt đầu nhận xét Thời Duyệt.

Ánh mắt của y không giống với ánh mắt tò mò xen lẫn khen ngợi của những người kia, Thời Duyệt không thể diễn tả được cảm giác đó nên hỏi luôn: "Anh Triệu, anh đang nghĩ gì vậy?"

Ánh mắt của Triệu Nhân cuối cùng cũng dừng lại trên đôi mắt của cậu, y cười khẽ, lắc đầu: "Em giả gái có hơi giống một người bạn là nữ mà anh đã từng quen, nhưng nhìn kĩ lại thì lại không giống lắm."

"Chắc là người giống người thôi ạ," Thời Duyệt vui vẻ sờ mặt mình, "Người bạn kia của anh chắc chắn là một mỹ nhân!"

"Giờ còn có cái kiểu tự khen bản thân như vậy nữa à, đúng là không biết xấu hổ!" Triệu Nhân cười mắng, "Nhưng trong ấn tượng của anh, cô ấy đúng thật là rất xinh đẹp......"

Nhân viên chương trình vừa bước tới đã lập tức phổ biến luật chơi mới: "Công chúa đã tạm được giải thoát, nhưng phe địch đã phái thêm 6 tên sát thủ mặc đồ đen, bọn họ sẽ bắt đầu hoạt động sau 10 phút nữa. Đồng thời, ban tổ chức đã bố trí 5 cơ quan trong công viên, nếu cả năm đều bị phá giải thì có thể lấy được manh mối hoàn chỉnh và có thể đưa công chúa về hoàng cung. Nếu công chúa bị bắt, trò chơi kết thúc, nếu hiệp sĩ bị bắt, nhân vật sẽ chết ngay lập tức.

Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong vòng hai giờ thì cũng sẽ thất bại. Lưu ý là sát thủ chỉ có thể bắt người đầu tiên xuất hiện trong tầm nhìn của họ, chỉ khi người đó rời khỏi tầm mắt của sát thủ thì bọn họ mới có thể bắt người tiếp theo."

Luật chơi vừa được tung ra, Thời Họa nhớ tới cảnh tượng trong phòng giam với Thời Duyệt thì phải lên tiếng dặn: "Đừng có cố ý cho bọn họ bắt được đấy nhé, hoàn thành nhiệm vụ thì chúng ta sẽ có thưởng."

Phạm Tinh Dương cũng nhớ tới cảnh Thời Duyệt cố tình để mình bị loại vì muốn ra về sớm: "Đúng vậy, Tiểu Duyệt, trong phần thưởng lần này có cái tai nghe mà tớ rất thích, là bên nhà tài trợ mới cho ra mắt và vẫn chưa phát hành, không thể mua được bằng tiền đâu. Không cho cậu cố ý để bị bắt để được về sớm đâu đấy!"

Đạo diễn Lý ngồi trước màn hình và nở một nụ cười tự đắc, đúng như y dự đoán, Thời Tiểu Duyệt ơi là Thời Tiểu Duyệt, tôi xem cậu làm sao dám rời khỏi nữa đây! Nếu cậu đi, cậu sẽ khiến cho những người kia lên cơn thịnh nộ! Tôi đã chặn hết đường lui rồi thì cậu chỉ có thể ngoan ngoãn mà nghe lời tôi thôi.

Y thì hết lòng hết dạ chặn đường lui của Thời Duyệt, nhưng lại nào hay người ta đã không còn ý muốn rút lui nữa rồi.

Chỉ thấy đứa nhỏ cười rất tươi, toàn thân như đang phát sáng trong lớp váy lụa: "Yên tâm đi, tớ rất là chuyên nghiệp!" Dù sao thì tiền cát xê cũng đã được gấp đôi rồi, lấy nhiều tiền của người ta vậy thì cũng phải làm việc chăm chỉ chứ!

"Tiểu Duyệt giả nữ cười lên đẹp thật đấy, ngay cả tôi cũng thấy rung động luôn." Tiểu Hà đang ngồi trước màn hình cũng không khỏi lên tiếng khen ngợi, hắn quay sang phía đạo diễn Lý, "Đạo diễn, sao ông lại không vui rồi?"

Đao diễn Lý: "......" Y không thể nào nói ra rằng việc nhìn thấy Thời Duyệt tươi cười như vậy làm y có cảm giác mình đang đấm vào một cục bông được!

Tiểu Hà ngồi cách một cái màn hình còn bị Thời Duyệt làm cho mê mẩn, nói chi là những người đang đứng ngay ở đó cùng cậu. Phạm Tinh Dương nuốt nước miếng, hắn bỗng tưởng tượng đến cảnh mình và Thời Duyệt sánh vai bên nhau, nhưng khi nhìn lại bộ đồ nữ của người kia, hắn đành lùi bước và thở dài: "Nè Thời Tiểu Duyệt, từ giờ về sau cậu ít mặc đồ nữ lại nha, thật giống như tai họa vậy."

Từ Họa thì không như Phạm Tinh Dương mà lại vô cùng thưởng thức tạo hình của Thời Duyệt, cậu ta cười: "Tớ có linh cảm rằng sau khi chương trình này lên sóng thì cậu sẽ có rất nhiều fan mẹ, là loại fan sẽ gọi cậu là con gái của mẹ ơi ấy."

"Giờ anh cũng muốn gọi như thế lắm đấy." Ngô Nguyên Minh nở một nụ cười vô cùng hiền từ.

Thời Duyệt đưa tay ra và cười tủm tỉm: "Cũng được luôn, nhưng mà tiền chu cấp, tiền học phí các thứ mình nên làm rõ trước một chút đã..."

Vừa cười đùa, bọn họ vừa di chuyển đến dưới sân khấu, nhân lúc sát thủ áo đen còn chưa hành động, Triệu Nhân lấy một cái bản đồ mà y đã lấy được trước khi trò chơi bắt đầu và chỉ vào một con đường ở giữa: "Thế này nhé, Dương Dương và Tiểu Duyệt sẽ đi qua đây, em phải bảo vệ cho Tiểu Duyệt! Nếu bị bắt thì phải cho bọn anh biết hai đứa ở đâu càng sớm càng tốt, bọn anh sẽ đi qua đó thể tiếp tục công việc bảo vệ Tiểu Duyệt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!