Chương 3: Bớt Nói Lại Thì Đẹp Nhức Nách Rồi

Dịch + beta: Bánh

- --------

Ai mà ngờ được, "điều kiện có hơi quá đáng" của Thời Duyệt lại là "bao cơm một ngày ba bữa" chứ.

Đạo diễn Trình đực mặt ra, cái điều kiện "quá đáng" như thế, tất nhiên là phải —— đồng ý rồi.

"Gấp đôi lương tuần này, kèm với một tuần bao ăn ngày ba bữa." Đạo diễn Trình vô cùng khí phách.

Nếu là một yêu cầu khác thì y sẽ không bao giờ đồng ý, y và Tiểu Điềm đều có chung một suy nghĩ, cả hai đều không trông đợi gì nhiều vào việc một diễn viên quần chúng có thể thể hiện được khí chất của Thái Tử.

Chỉ là bộ phim đang sắp sửa đóng máy, vừa hay lại có sẵn một cậu trai có vẻ ngoài phù hợp cho vai này khi y đang không muốn phí thời gian đi tìm người mà thôi.

Không phải là không có Thời Duyệt thì y sẽ không quay nổi, mà sự xuất hiện của Thời Duyệt chỉ là đúng người, đúng luôn cả thời điểm.

Thế nên dù Thời Duyệt có yêu cầu cái gì đi chăng nữa, chắc chắn y cũng sẽ quay đầu bỏ đi một nước.

Cùng lắm thì bỏ ra thêm chút tiền, thuê một người mẫu nào đó có dáng người phù hợp rồi quay bóng người là được rồi.

Nhưng y lại không thể ngờ được, cái gọi là "yêu cầu quá đáng" mà Thời Duyệt nhắc tới đúng là rất "quá đáng", khiến y phải dở khóc dở cười.

"Dạaa!" Thời Duyệt vui đến mức bật nhảy lên.

Sau cú nhảy đó, chỉ nghe thấy "Bộp" một tiếng, bộ tóc giả thuộc dạng đồ dỏm trên đầu chàng trai lắc lư một cái rồi....! rơi xuống đất, để lộ mái tóc ngắn rối bù của chính chủ.

Đứa nhỏ kia hết dám nhảy nữa, vội vàng cúi xuống nhặt tóc giả lên, nhặt lên rồi còn dùng vẻ mặt đau khổ mà phủi bụi cho thứ trong tay mình, mọi người cũng vì thế mà cười như được mùa.

Thời Duyệt không sợ bị cười, sau khi phủi hết bụi, cậu nhìn bộ tóc giả giờ đã không ra hình ra dạng, mếu máo: "Đạo diễn, đây là tai nạn lao động thôi ạ....! em sẽ không bị trừ tiền lương chứ?"

Bộ dáng thảm thương đó lại càng khiến mọi người cười nhiều hơn, bọn họ chỉ cảm thấy đây là một nhóc con có tiềm năng debut làm danh hài, làm cái gì cũng chúa hề không tả nổi.

Dù đang bận cười, Tiểu Điềm vẫn vô cùng chuyên nghiệp mà xem bình luận trong phòng livestream của mình, không có gì bất ngờ khi nơi đó giờ đã tràn ngập bình luận cùng quà tặng.

[ Ha ha ha ha ôi mẹ ơi thằng nhóc này đúng hài.]

[ Hóa ra niềm vui chỉ cách nỗi buồn trong đúng một giây ngắn ngủi thôi ha ha ha ha ]

[ Thì ra là nhóc con chỉ sợ mình bị trừ lương thôi à.]

[ Show hài kịch mùa mới mà không có nhóc này thì tôi sẽ không xem đâu kkkkk ]

[ Buổi livestream hôm nay đúng là quá lời, vừa được xem đoàn làm phim vừa phát hiện ra một tiềm năng mới ]

[ Tiểu Điềm xin Weibo của anh bé này cho bọn em đi, em muốn follow cậu ấy.]

[ Đúng đúng đúng, tui cũng muốn theo dõi nữa.]

......! Người xem không cần nhắc thì Tiểu Điềm cũng đã nhớ thương chuyện xin Weibo của người ta từ lâu rồi.

Một anh bé vừa có nhan sắc lại vừa có chân dài, đã thế lại còn hài hước như này thì tới cô cũng muốn follow nữa là, có vẻ như người này sẽ còn đem đến nhiều chuyện vui vẻ hơn nữa trong tương lai.

Đạo diễn Trình cũng cười không ngớt, nhưng thấy bộ dáng lo lắng bị trừ tiền của Thời Duyệt, y không trêu chọc cậu nữa, còn nói thẳng là sẽ không trừ đâu, khỏi lo.

Thời Duyệt vừa nghe nói mình không bị trừ tiền thì lập tức nở một nụ cười, niềm vui đã về với buôn làng.

Nụ cười tươi rói của chàng trai thật sự rất có sức hút, loại vui vẻ xuất phát từ tận đáy lòng này khiến người khác vừa nhìn thôi cũng đã thấy dễ chịu lây rồi.

Đạo diễn Trình khẽ cười, giọng điệu cũng vì thế mà dịu dàng được đôi chút: "Vui đến thế luôn hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!