Thời Duyệt đau đớn, Thời Duyệt gục ngã —— dù cuối cùng cậu vẫn đạt được ý đồ về sớm. Nhóm của anh Triệu đúng là quá tốt bụng khi không từ chối yêu cầu hèn mọn là ôm lương về sớm đó của cậu. Nhưng! NHƯNG!!
Dù bị loại đi chăng nữa, cậu cũng không về được như những gì mình hằng mong ước.
Sau khi Triệu Nhân và những người khác miễn cưỡng bỏ phiếu cho Thời Duyệt, đạo diễn đã kêu hai người mặc áo đen đến còng tay cậu rồi đưa đi. Lúc đó, Thời Duyệt còn khờ khạo mà tưởng rằng mình được đưa đến sân bay rồi cười thật sung sướng, thậm chí còn tưởng tổ sản xuất đã bỏ sẵn điện thoại di động và va li vào trong xe giúp mình.
Đứa trẻ
-vẫn
-còn
-sót
-lại
-chút
-niềm
-tin
-với
-tổ
-sản
-xuất vẫy tay chào các anh em: "Tạm biệt mọi người! Em sẽ nhớ mọi người lắm! Mọi người cố gắng lên nhé!"
"Tạm biệt nhé, Tiểu Duyệt! Nhớ là em còn nợ bọn anh một bữa cơm đấy nhá!" Ngô Nguyên Minh lấy một miếng giẻ lau lên giả làm khăn tay, vừa vẫy vẫy vừa nở nụ cười hiền từ như tiễn cháu trai của mình đi nhà trẻ.
"Tiểu Duyệt, hôm sau qua nhà anh, anh nấu Phật Khiêu Tường cho ăn." Triệu Nhân có chút không nỡ khi để cậu đi.
"Thời Duyệt, về nhớ thêm Weibo của tớ!" Sự không nỡ của Từ Họa sắp được chuyển hóa thành nước mắt rồi, vất vả lắm mới có một người chơi chung và tình nguyện chơi chung cùng mình, y cảm thấy rất tiếc.
Phạm Tinh Dương thì xông lên ôm Thời Duyệt: "Về nhà có rảnh thì ghé thăm anh họ tớ giúp nhé!"
"Yên tâm đi, anh cậu cũng chính là anh tớ, huống hồ gì anh Phó lại là người tốt đến thế!" Thời Duyệt cười tủm tỉm rồi lại đẩy Phạm Tinh Dương ra một cách vô tình, cậu bắt chước theo một vở kịch mà mình đã học được khi còn đóng phim, chắp tay lại, hành lễ: "Các vị, núi xanh còn đó, sông xanh vẫn chảy, sau này ta sẽ còn gặp lại!"
Sau khi nói ra những lời đó, Thời Duyệt quay sang nói với các anh áo đen: "Giờ thì phải còng tay em lại rồi đưa em đi đúng không? Để em tự làm luôn cho."
Anh áo đen sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì còng tay đã bị lấy mất, đến khi anh ta phản ứng lại thì đã thấy Thời Duyệt nheo mắt nhìn mình và nở một nụ cười tươi rói: "Đi thôi anh!"
Anh áo đen: "............" Không phải chứ, tính đạp đổ bát cơm của tôi à?!
Nhìn theo hình ảnh Thời Duyệt rời đi cùng với anh áo đen, đám Triệu Nhân không khỏi cảm thán.
"Xem ra đứa nhỏ Tiểu Duyệt này rất là hiểu chuyện, còn biết tự còng tay mình lại rồi đi để tổ sản xuất đỡ việc!"
"Tội phạm đi đầu thú còn chưa chủ động tới mức đó nữa là......"
"Nhưng sao tôi lại thấy có gì đó sai sai nhỉ, đạo diễn làm sao lại cho em ấy toại nguyện dễ như vậy chứ?"
"Thì luật này cũng do ông ấy đặt ra mà......"
Khi nói chuyện, bọn họ không hề để ý đến nụ cười tà đạo của đạo diễn Lý, y lặng lẽ trở về phòng giám sát, mở màn hình lên quan sát tình hình bên Thời Duyệt.
Bên kia, Thời Duyệt vui vui vẻ vẻ đi theo anh áo đen vào trong xe, thấy cameraman của mình cũng đi theo, cậu không khỏi thắc mắc: "Chương trình này có tâm tới vậy sau, ghi hình tới tận sân bay luôn hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!