Nhóm người của đạo diễn Lý vừa chạy khuất, ba con "quỷ" trong nhà ma lập tức trở về với hình dáng con người.
Từ Họa vừa lau "máu" trên chiếc áo của mình, vừa cúi xuống cười điên cuồng bất chấp luôn cả hình tượng: "Ha ha ha ha ha......"
Phạm Tinh Dương lại càng lố hơn, hắn đập đầu vào tường cứ như một tên ngốc, "máu me" trên mặt cứ thế mà bị bôi lên tường, kèm theo đó là một điệu cười khó đỡ: "Khặc khặc khặc...."
"Đừng cười!" Thời Duyệt dở khóc dở cười, cậu nằm xuống, kêu hai tên kia: "Chân của ông đây bị kẹt rồi, mau qua đây gỡ ra giúp tớ!"
Ban đầu cậu chỉ muốn làm động tác bọ cạp vẫy đuôi mà Phạm Tinh Dương đã từng cho mình xem mà thôi, cứ tưởng rằng động tác này sẽ tăng thêm phần đặc sắc cho trang phục của mình, ai ngờ vừa mới giơ chân lên, còn chưa kịp lật người lại thì chân đã bị kẹt vào bức tường bên trái, không thể lật qua được, mà cũng không trở người được nốt. Cũng may là cậu phản xạ nhanh, đưa tay về phía trước rồi gào thêm một tiếng nên mới dọa đám người kia chạy mất dép được, nếu chậm thêm vài giây nữa chắc là bị lộ luôn quá!
Phạm Tinh Dương và Từ Họa vội vàng nín cười mà chạy tới giải cứu cho ngài Thời.
"Cái thằng này, chân dài rồi eo còn mềm nữa, tsk!" Phạm Tinh Dương vừa ghen tị lại vừa hâm mộ mà vỗ đùi Thời Duyệt rồi mới cẩn thận giúp bạn mình gỡ chân ra, hắn còn nhân cơ hội đó mà vỗ vào bắp chân của người kia hai lần. Từ Họa không có cơ hội nhúng tay vào, chỉ có thể ở bên cạnh mà nói: "Chậm chậm thôi, nè, cậu đánh cậu ấy làm gì, cậu ấy sẽ bị đau..."
Mãi cho đến khi chân mình hạ cánh an toàn rồi, Thời Duyệt mới nhảy dựng lên, vỗ vào mông Phạm Tinh Dương để trả đũa, vỗ xong, cậu quay qua nhìn Từ Họa đang trưng ra vẻ đầy lo lắng: "Không sao đâu, ai cũng lớn, cũng cứng cáp cả rồi."
Cậu vặn bả vai rồi lại vặn cổ, vừa thay lớp áo trắng cùng gỡ đầu tóc dài ra vừa khen hai tên đồng bọn của mình: "Hai cậu giả giống thật đấy, Từ Họa còn nghĩ ra được chuyện làm tay dính máu nữa! Phạm Tinh Dương, cậu cũng giỏi lắm, y hệt như thây ma trên phim vậy, quá đỉnh!"
Từ Họa cởi bỏ lớp áo màu đỏ, cười hiền: "Không có đâu, tớ nghĩ rằng đã giả thì phải giả cho giống một chút. Cậu mới giỏi ấy, tiếng gào đó khiến tớ cũng phải sợ nữa là."
Phạm Tinh Dương vừa lau mặt vừa cười: "Tớ cũng cảm thấy cậu mới là giỏi nhất đó Thời Duyệt! Tớ chưa bao giờ nghĩ tới rằng sẽ có ngày mình có thể dọa được đạo diễn và những người khác tới mức bỏ chạy, quá đã! Tớ cảm thấy sau lần giả ma này, lần sau tớ đã có thể đi một mạch thông qua nhà ma rồi!"
"Đúng vậy đúng vậy, tớ thấy có lẽ tớ cũng không sợ ma đến thế......"
Trong căn phòng nhỏ, ba chàng trai khen ngợi lẫn nhau, trông thân thiết vô cùng!
Khi cả ba đã thu dọn xong, Thời Duyệt ôm lấy ba bộ đồ rồi bước ra khỏi phòng. Cậu nhóc kia đã đứng chờ ở ngoài được một lúc lâu, vừa nhìn thấy Thời Duyệt, cậu ta lập tức bước tới.
Thời Duyệt đưa quần áo cho cậu nhóc rồi lại lấy lọ thuốc màu đỏ mà Từ Họa đang cầm để trả nốt, cậu nở một nụ cười thật tươi: "Anh dùng xong rồi, cám ơn em nha!"
Đứa nhỏ như bị nụ cười tươi rói không hợp chút nào với không khí lạnh lẽo của nhà ma kia làm cho lóa mắt, phải mất một lúc lâu sau mới đáp lại được: "Không có gì ạ."
Phạm Tinh Dương và Từ Họa cũng nói tiếng cám ơn với câu nhóc nhưng đều âm thầm giữ khoảng cách với người kia, có vẻ như cả hai vẫn có chút sợ hãi lớp hóa trang ma quỷ trên mặt cậu ta. Lúc sau, cả hai lại chia ra ôm hai bên tay của Thời Duyệt và cùng đồng thanh: "Đi thôi!"
Trên đầu Thời Duyệt tràn ngập dấu chấm hỏi: "Khoan đã, các cậu vừa mới nói là sau này sẽ không còn sợ ma nữa mà?"
"Uầy tớ chỉ nói là không sợ ba người chúng ta giả làm ma thôi, vì tớ biết đó là người của mình rồi!"
"Tớ cũng vậy, người một nhà giả làm ma thì chắc chắn là không sợ, nhưng người ngoài thì có..."
Vì thế, trong chặng đường còn lại, Thời Duyệt như được quay về với trạng thái như lúc ban đầu vừa bước vào nhà ma —— bên trái là giọng nam cao, bên phải là giọng ma nữ than khóc. Có muốn chạy nhanh cũng chạy không được, vì hai tên quỷ bên cạnh thường bị dọa tới mức không đi nổi, phải tựa vào cậu để đi.
Thời Duyệt mệt mỏi
-ing: "......" Vậy nên cuối cùng dù cậu tốn thời gian kéo hai tên này làm trò một phen như vậy, ngoại trừ việc dọa cho nhóm người của đạo diễn bỏ chạy, thì đâu vẫn hoàn đấy?!
Phí hết cả công cậu phải đi thuyết phục hai người bọn họ tham gia cùng mình, vừa giật camera lại còn phải giả quỷ. Phải biết rằng trước khi bỏ chạy, vì sợ nhìn thấy ma, hai cái tên này đi còn không dám nhìn đường mà cứ quờ quạng, kết quả là Thời Duyệt hết bị đụng trúng lại bị giẫm lên chân.
Sau đó, vất vả lắm bọn họ mới tìm được căn phòng nhỏ kia, hai cái tên này lại không dám ra ngoài tìm đạo cụ, thế là Thời Duyệt lại phải đi ra ngoài tìm một mình. Để mượn được đồ, cậu đã đụng phải sáu con ma, nhưng tất cả đều từ chối không cho mượn. Mãi cho đến cuối cùng, khi gặp được cậu nhóc nọ, Thời Duyệt phải khen vài câu mới mượn được đồ của người ta, sẵn tiện nhờ những người đang đợi bên ngoài dẫn lối cho nhóm của đạo diễn vào tới.
Sau khi mượn đồ xong và trở về trong phòng thì đã là lúc tổ sản xuất bắt đầu cử người đi tìm bọn họ, cả ba lại vội vàng thay quần áo và hóa trang. Lúc đang giúp Thời Duyệt đội tóc giả, Từ Họa còn chưa kịp lo cho bản thân thì đã nghe được tiếng động từ bên ngoài, cậu ta đã phải giấu phần thân trên của mình vào trong bóng tối. Cũng may là tay cậu ta đủ tái nhợt, móng tay cũng dài, động tác giật giật sau khi dính thuốc màu đỏ không khác gì bàn tay của ma nữ trong phim ma.
Thời Duyệt không chắc liệu bọn họ có thể thu hút được sự chú ý của đạo diễn khi cướp máy quay rồi bỏ chạy hay không nhưng ít nhất thì điều đó cũng sẽ khiến các nhân viên khác trong tổ sản xuất phải đến đây.
Cậu làm nhiều chuyện như thế cũng chỉ vì muốn dời đi sự chú ý của hai tên đồng bọn, để hai người họ buông tha cho mình, dù sao thì con đường về sau cũng còn rất dài, Thời Duyệt không mong sẽ nhìn thấy hình ảnh mình bị điếc, hay là bị điên khi bước chân ra khỏi căn nhà ma này.
Chuyện dọa tổ sản xuất và đạo diễn, báo thù thay cho hai tên nhóc đáng thương như Phạm Tinh Dương và Từ Họa cũng đều là chuyện tình cờ mà thôi.
Giờ thì hay rồi, đạo diễn thì sợ tới mức chạy biến, hai cái tên này vẫn tiếp tục làm của nợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!