Thời Duyệt thật sự rất thích nơi gọi là "nhà tù" nhưng thật ra lại là phòng tạm giam thiên đường này. Đủ loại đồ ăn thức uống, đủ các loại hạt, cần gì có nấy. Ngay cả chiếc giường bằng rơm rạ cũng thoải mái hơn giường trong kí túc xá nữa.
Cậu bỗng cảm thấy, có khi không phải là đạo diễn đang nhằm vào cậu hay muốn bắt nạt cậu. Người ta là yêu cậu, muốn chiều cậu, vừa phát lương lại vừa muốn cho cậu vào đây nghỉ ngơi xả láng thì có! Thời Duyệt cắn một quả hạnh nhân vừa thơm lại vừa giòn, đôi mắt đào hoa khẽ híp lại, mấy ngày như thế này thì chỉ có hai chữ thôi —— quá đã!
Vậy nên, khi anh nhân viên chạy tới nói cho cậu biết chìa khóa được giấu ở chỗ nào thì đã bị Thời Duyệt từ chối một cách vô tình, ở chỗ này sướng muốn chết, ai rảnh mà đi!
Căn cứ vào nguyên tắc lấy của nhà người ta chia cho người khác thì sẽ không thấy tiếc, Thời Duyệt vẫy vẫy tay với Từ Họa: "Lại đây, nếm thử cái này này, khá là ngon đấy."
Cũng không biết có phải là Từ Họa đã bị k*ch th*ch bởi đống lý luận ảo ma của Thời Duyệt hay không, cậu ta cứ như thể đang nhìn thấy một thế giới mới, mất cả nửa ngày cũng chưa hoàn hồn. Lúc này, khi nghe được giọng nói của người kia, cậu ta mới "Ah" một tiếng rồi đi đến bên cạnh Thời Duyệt.
"Đưa tay đây." Thời Duyệt kêu.
Từ Họa cứ như AI, vừa nghe khẩu lệnh là lập tức vươn tay ra. Một giây sau, lòng bàn tay cậu ta bỗng có thêm một hạt hạnh nhân đã được bóc vỏ.
Bỏ hạt vào trong miệng, đúng là thơm thật.
Từ Họa cúi đầu, nhìn thấy ánh mắt chờ mong của Thời Duyệt, cậu ta cười ngại ngùng: "Ngon thật đấy."
"Thấy chưa, tớ nói ngon là ngon mà." Vừa nói, Thời Duyệt lại nhét thêm hạt vào tay Từ Họa, vô cùng hớn hở mà nói: "Đừng khách sáo nha, dù sao cũng không phải tốn tiền túi, không ăn thì phí."
Giờ đây Từ Họa đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại, cậu ta nhìn đống hạt trong tay mình, rồi lại nhìn Thời Duyệt đang hăng hái bóc vỏ một bịch quả hạt khác, trong lòng lẫn lộn ngổn ngang.
Có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên mà Thời Duyệt biết đến cậu ta, nhưng Từ Họa đã biết người kia từ khi cậu mới vào ngành rồi. Lúc đó, người đại diện của cậu ta đã chạy đến nói rằng, cái vai Thái tử mà cậu ta chần chừ do dự mãi không dám nhận nay đã để lọt vào tay một đứa nhóc tới từ nơi rừng rú. Người đại diện kia còn nói thêm, đứa nhỏ này diễn khá tốt, rất hợp với tác phẩm gốc.
Ngay lúc đó, sau những cảm xúc khó tin ban đầu, Từ Họa bỗng nảy sinh chút chua xót xen lẫn hâm mộ, thêm vào đó là sự đố kỵ.
Hâm mộ sự dũng cảm của người này, đố kỵ vì kỹ thuật diễn của người nọ nhận được sự khen ngợi.
Không giống như cậu ta, dù rằng ngay cả fan và người qua đường cũng cảm thấy Từ Họa có ngoại hình hợp với vai diễn Thái Tử, nhưng có một điều là, cậu ta không giỏi diễn xuất, đã thế lại còn nhát gan sợ bị ném đá, vậy nên Từ Họa cũng không dám sắp xếp nổi cả một buổi thử vai để đi gặp đạo diễn Trình.
Mấy ngày trước khi 《 Mộ Ca Truyện 》 được lên sóng, cậu ta cũng đã xem thử. Sau khi xem xong, Từ Họa chỉ cảm thấy, dù cậu ta có dám lấy hết can đảm để đi diễn, cũng sẽ không tài nào diễn được như Thời Duyệt. Mười người đã từng đọc tác phẩm gốc thì chắc chắn sẽ có tám người cho rằng Thời Duyệt chính là Thái Tử sống lại từ những trang giấy, nếu đổi lại là cậu ta diễn thì chắc chỉ có fan mới nịnh bợ được thôi.
Cũng chính là từ khi đó mà những cảm xúc mà Từ Họa dành cho Thời Duyệt, ngoại trừ những loại hâm mộ cùng đố kỵ, lại còn có thêm một loại cảm giác khác —— kính nể.
Giờ thì được tiếp xúc với người ta rồi, thấy người nọ khá tốt, còn ăn luôn của người ta mấy quả hạnh nhân thế là bỗng thấy thân thiết gần gũi hơn được một chút.
Khi cả hai đang chia sẻ đồ ăn cho nhau thì anh nhân viên lại đi tới nữa. Lần này, y không tới để chỉ điểm cho Thời Duyệt biết chìa khóa ở đâu, mà là mở toang cửa phòng tạm giam ra rồi nói luôn: "Đi nào, ra ngoài thôi. Đạo diễn nói nếu cậu mà không chịu ra nữa thì ông ấy sẽ trừ lương."
Trừ tiền lương? Thời Duyệt nhíu mày: "Không thể thế được!"
Vừa nói, cậu vừa miễn cưỡng bước xuống giường, tay trái túm lấy hai bịch hạt, tay phải túm lấy tay Từ Họa, kéo lấy tay người ta rời khỏi phòng tạm giam một cách nghênh ngang.
Từ Họa: "???"
Anh nhân viên: "!!!" Lập tức liên hệ đạo diễn: "Đạo diễn đạo diễn, không hay rồi, Thời Duyệt kéo Từ Họa đi luôn rồi!"
Đạo diễn Lý nhìn chằm chằm máy theo dõi, tức đến mức nghiến răng: "Tôi biết......"
"Thế có phải đi bắt Từ Họa về không ạ?"
"Bắt cái đầu cậu!" Đạo diễn Lý hận đến mức xoay vòng, "Lỡ như thằng quỷ kia đi theo nó về thì phải làm sao! Nói cho nhóm người áo đen biết, thấy Thời Duyệt thì phải đi vòng, không được bắt nó!"
Anh nhân viên: "............" Nhìn thấy dáng vẻ không cam lòng đang đi xa dần của Thời Duyệt, y bỗng cảm thấy đạo diễn đúng là biết nhìn xa trông rộng.
Thời Duyệt kéo Từ Họa xuống dưới lầu một rồi mới buông tay người ta ra, hỏi: "Cậu đi bên nào?"
Lòng bàn tay vẫn còn sót lại một chút hơi ấm, Từ Họa lặng lẽ cuộn bàn tay đó lại, biểu cảm có chút ngốc nghếch: "Chúng ta cứ như thế mà được ra rồi hả?"
Thời Duyệt gật đầu: "Đúng vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!