Dịch: Bánh
Cuối cùng thì Thời Duyệt vẫn không đi đến bệnh viện tâm thần được, nguyên nhân là vì sự ngăn cản đến từ Phạm Tinh Dương.
Khi biết được nguyên nhân chính xác khiến Thời Duyệt muốn đi bệnh viện tâm thần không có liên quan gì đến ông anh họ của mình, Phạm Tinh Dương không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, hắn cũng cảm thấy vô cùng có lỗi với người anh của hắn —— sao lại có thể nghĩ như thế về anh ấy chứ! Tuy rằng anh họ của hắn là người trầm uất, luôn phớt lờ hắn, lúc chỉnh hắn cũng vô cùng tàn nhẫn..... nhưng anh ấy vẫn là một người anh tốt, và là một người anh tốt biết tuân thủ luật pháp!
Phạm Tinh Dương lặng lẽ nói lời xin lỗi gửi đến ông anh nhà mình rồi lại nói với Thời Duyệt: "Muốn đi xem người điên thì việc gì phải đến bệnh viện tâm thần chứ. Chúng ta đã nói chuyện này lúc quay Hoan Nghênh Về Nhà rồi đấy, anh Triệu chính là người đã giành lấy giải nam diễn viên xuất sắc nhất với vai diễn một kẻ điên đó. Cậu đi gặp anh ấy học hỏi kinh nghiệm thì đáng tin cậy nhiều hơn đấy?"
Thời Duyệt sờ trán, hình như là đã từng nói chuyện này rồi thì phải. Lúc đó chị Trần còn nói, anh Triệu diễn nhập vai tới mức người ta còn tưởng anh chính là một người có bản chất như thế.
"Ba ngày nữa thì chương trình của tớ và anh Triệu mới bắt đầu bấm máy, có khi là giờ anh ấy đang rảnh. Cậu chờ chút, để tớ hỏi giúp cho." Vừa dứt lời, Phạm Tinh Dương đã ngắt máy.
Thời Duyệt còn chưa chờ được bao lâu thì Triệu Nhân đã goi video tới.
Thời Duyệt bắt máy: "Chào anh Triệu."
"Uầy, Tiểu Duyệt," Vẻ mặt của Triệu Nhân rất ân cần, "Dương Dương đã nói với anh rồi, hai ngày tới anh rảnh, em cứ qua chỗ anh nhé. Mấy cái khác thì anh không dám chắc, hồi trước khi diễn vai đó anh cũng đã tìm tòi rất nhiều đấy. Có lẽ kinh nghiệm của anh có thể sẽ giúp được em phần nào."
Nụ cười của Thời Duyệt còn ngọt ngào hơn cả lúc nhặt được tiền: "Okela, cảm ơn anh Triệu!"
"Đứa nhỏ ngoan, khách sáo cái gì chứ, lát nữa anh sẽ gửi vị trí qua cho em, mai cứ cầm kịch bản qua đây nhé. À đúng rồi, em thích ăn cái gì, ngày mai anh kêu chị dâu làm hai món mà em thích, hai anh em ăn uống với nhau vài miếng."
"Không cần, không cần đâu ạ......"
"Ầy, tay nghề của chị dâu em cũng không khác gì anh đâu, khách sáo cái gì chứ...."
Sau khi ngắt máy, Thời Duyệt vội vàng gọi video cho Phạm Tinh Dương với vẻ mừng rỡ: "Cám ơn người anh em, anh Triệu nhận lời giúp tớ rồi!"
"Nói mồm thì được gì, vào chơi game với tớ để trả ơn đê." Phạm Tinh Dương lại đang cày game.
Cũng lâu lắm rồi Thời Duyệt không đụng tới game, tay chân cũng ngứa ngáy, thế là cậu đồng ý ngay: "Oke! Pubg hay là....."
......
Trước khi qua chỗ Triệu Nhân học hỏi kinh nghiệm, Thời Duyệt vẫn không quên nói trước với Trần Thư Ngữ một tiếng. Khi biết được Triệu Nhân tình nguyện giúp đỡ cậu, Trần Thư Ngữ lập tức gọi điện cho y rồi cầm theo sách vở đi tới nhà người ta cùng với Thời Duyệt. Đây là nam diễn viên xuất sắc nhất đó nha, người ta đã sẵn lòng chỉ dạy thì phải biết nắm bắt cơ hội chứ!
Là một nữ diễn viên, cô cũng hy vọng kỹ năng diễn xuất của mình có thể được cải thiện thêm.
Bối cảnh của bộ phim là vào thời dân quốc, Thời Duyệt sẽ vào vai một nhân vật có tên Trình Khai
- một đứa trẻ con nhà giàu bị chấn thương tâm lý từ thuở nhỏ dẫn tới tính cách méo mó và có những hành vi điên rồ. Để truyền tải một nhân vật điên loạn nhưng lại có chỉ số IQ cực kì cao, tính kế với mọi người mà thậm chí còn đặt cược cả tính mạng của bản thân mình vào thật đúng là không dễ dàng.
Dù Thời Duyệt là người có năng khiếu, thì việc lột tả được vai diễn này vẫn là khó đối với một đứa trẻ lớn lên trong một môi trường tốt như cậu.
Cũng may là Triệu Nhân chính là một người thầy giỏi, y phân tích mọi khía cạnh của nhân vật này một cách cặn kẽ nhất cho Thời Duyệt, giảng giải từng chút cho cậu, để cậu có thể dần hiểu và dần nhập vai được. Sau đó, Triệu Nhân lại dạy cho Thời Duyệt một chút kỹ năng khi diễn xuất, thấy cậu đã hiểu ra được thì lại chừa cho đứa nhỏ này một chút không gian để tự nghiền ngẫm thêm.
Y quay người nhìn về phía Trần Thư Ngữ đang đến để học ké, cười: "Năng lực tiếp thu của em còn không cao bằng nghệ sĩ nhỏ của nhà em, đúng là nhặt được báu vật rồi đấy nhé."
Trần Thư Ngữ nở một nụ cười ngượng ngùng: "Cái này em phải công nhận, em ấy rất có năng khiếu trong việc diễn xuất."
"Có năng khiếu thì cũng cần kèm với nền tảng và tài nguyên tốt. Hai mươi năm trước, anh cũng từng biết một cô gái rất có tiềm năng, chỉ là...." Nói tới đó, giọng của Triệu Nhân bỗng chùng xuống dần, y thở dài một hơi đầy tiếc nuối, không nói tiếp nữa.
Trần Thư Ngữ không biết người mà y nhắc đến là ai, nhưng cô cũng không hỏi thêm mà chỉ hỏi Triệu Nhân chỉ dạy thêm về cách diễn.
Ngày thứ ba, Thời Duyệt đến tổ quay phim như lịch trình, tập trung đóng phim để kiếm tiền.
Quay một lần là ngốn luôn nửa tháng, vì vai diễn này khá là thử thách với Thời Duyệt, cậu sợ rằng nếu mình quay qua chú ý đến chuyện khác thì sẽ bị xao nhãng dẫn đến thoát vai, vậy nên, để đảm bảo sự tập trung cao độ, cậu chỉ dành một lòng cho vai diễn, còn lại thì mặc kệ tất cả, ngay cả khi Phạm Tinh Dương gửi tin nhắn để báo rằng tác phẩm đầu tay của cậu -《 Mộ Ca Truyện 》 đã được lên sóng, Thời Duyệt cũng không vào xem.
Đạo diễn Trình đã từng nói rồi, Mộ Ca Truyện là tác phẩm vừa quay vừa được chỉnh sửa hậu kỳ, dựa vào sự nổi tiếng của diễn viên nữ phái thực lực đang lên như Trần Thư Ngữ, cùng với tên tuổi của đạo diễn Trình
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!