Chương 2: Đạo Diễn Trình Ngốc Nghếch

Dịch + beta: Bánh

- ---------

Tiểu Điềm lôi kéo Đạo diễn Trình tìm tới chỗ nghỉ ngơi của nhóm diễn viên quần chúng, vừa nhìn đã xác định ngay được mục tiêu.

Không phải bọn họ có hoả nhãn kim tinh, mà là do người kia không khác gì hạc trong bầy gà.

Chỉ thấy trong đám diễn viên quần chúng đang ngồi nghỉ ngơi dưới bóng râm lại có một nhóc ăn mày mặc một bộ đồ rách nát, nửa thân trên nằm trên mặt đất, hai chân thì lại dựng thẳng đứng tựa vào vách tường, mới nhìn sơ qua thì chỉ thấy trên vách tường có một đôi chân dài thon thả mà thôi.

Nhìn những người xung quanh, hình như bọn họ đã quá quen với điều này rồi.

"Mọi người nói nhóc con đó đúng không, khoảng 20 tuổi, cao khoảng 1 mét 8, khá là xinh trai." Người quản lý rất có ấn tượng với người này, "Đứa nhỏ này tên là Thời Duyệt, Thời trong Thời gian, Duyệt trong Hỷ duyệt, cậu ta đến đây làm diễn viên quần chúng được mấy ngày rồi."

*Hỷ duyệt là niềm vui á mọi người, tên của em có nghĩa là Lúc nào cũng vui vẻ ^^

Đạo diễn Trình nhìn về phía Tiểu Điềm, Tiểu Điềm gật đầu đầy kiên định, đồng thời cũng chĩa camera về phía Thời Duyệt với cái tư thế xuất thần đó, vì thế, đống bình luận trong phòng livestream cũng nhảy vọt.

[ Hóa ra tên của cậu ấy là Thời Duyệt, tên hay thật, nghe là nhớ ngay tới nụ cười tỏa nắng kia.]

[ Vl cái tư thế này! ]

[ Lực thắt lưng của nhóc này đúng là không phải dạng vừa nha! ]

[ Tư thế như vậy mà vẫn có thể ngủ say, đỉnh! Nhóc ăn mày thật đúng không phải là người thường.]

[ Chân dài quáaaaaa! Kẹp cổ em đi anh! ]

......

Đúng là ai cũng mê chân dài, Tiểu Điềm hỏi thăm mấy người khác trong nhóm diễn viên quần chúng xong, đi theo Đạo diễn Trình để tiếp cận Thời Duyệt.

"Thời Duyệt."

Đạo diễn Trình kêu một tiếng đầu tiên, Thời Duyệt trở mình, tiếp tục ngủ, mông chạm đất, đôi chân dài cũng thay đổi tư thế, một bên chân đổi hướng, rơi ngang trên mặt đất, một chân khác vẫn gác ở trên tường, hai chân tạo thành một góc 90 độ, chuẩn không cần chỉnh.

"Thời Duyệt."

Đạo diễn Trình kêu tiếng thứ hai, cái chân còn đang dính trên tường của Thời Duyệt cũng tiếp đất, thế nhưng là tiếp đất ở bên khác, giờ hai chân cậu đã tạo thành góc 180 độ, Tiểu Điềm không khỏi xuýt xoa một hơi.

Nhưng mà tới mức đó rồi mà Thời Duyệt vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Anh Trùng ngồi bên cạnh vội cười nói với Đạo diễn Trình: "Thật ngại quá, thằng nhóc này dạo này bận bịu chuyện kiếm tiền nên có hơi mệt.

Mọi người đợi một chút, để tôi kêu nó dậy cho."

Vừa dứt lời, anh Trùng hít một hơi thật sâu, khí tụ đan điền: "Phát lương đeeeee!"

Thời Duyệt còn đang ngủ như chết trôi dưới đất vội bật dậy như một phản xạ có điều kiện, sau đó đập mặt vào tường cái "Đùng".

Không màng đến cơn đau, nhóc ăn mày nhanh nhẹn nhảy dựng lên, hai mắt long lanh: "Tới liền tới liền tới liền!"

Nhóm người của Đạo diễn Trình: "............"

Cư dân mạng chứng kiến cảnh này đã cười lăn lê bò lết.

[ Ha ha ha ha ha......! Đây chính là "Nghe tới lương là bật dậy liền" trong truyền thuyết đó hả?! ]

[ Nghe tới tiền phát là sống lại ngay ha ha ha ha ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!