Dịch: Bánh
Với những bước nhảy của Thời Duyệt, sức hủy diệt của 《 Sáo Mã Can 》 lại càng được tăng lên. Phạm Tinh Dương đã hoàn toàn quên mất mình đến đây để làm gì, hắn chỉ biết ngây ngẩn nhìn Thời Duyệt đang nhảy còn hăng hơn cả mấy bà cô dì trong nhà mình —— cơ mà sao hắn lại nhìn thấy nét đẹp trong sự buồn cười đó vậy nhỉ?!
Cuối cùng vẫn là phải nhờ Phó Du
- người anh họ có tâm lý vững vàng hơn ai hết của hắn
- sau vài giây sửng sốt, anh đã bước tới tắt nhạc.
Sau khi nhạc dừng, Thời Duyệt
- người đang nhảy vô cùng mê say
- mới dừng theo, cậu xoay người, nhìn về phía cửa ra vào, đối diện với Phó Du đang nhíu mày đầy nghiêm túc, cùng với Phạm Tinh Dương đang ngây ngẩn.
Thời Duyệt có hơi bất ngờ, cậu híp mắt nhìn bọn họ, cười: "Mọi người xong rồi hả?"
Lúc này Phạm Tinh Dương mới hoàn hồn, hắn cũng nhíu mày giống anh họ của mình, hỏi: "Cậu không tập bài Street Dance mà tớ gửi cho cậu à?"
Sự khác biệt giữa nhảy quảng trường và nhảy đường phố là quá lớn, bộ môn đầu là dành cho người già và người ở độ tuổi trung niên, động tác vừa đơn giản lại nhẹ nhàng, còn bộ môn kia thì là dành cho giới trẻ, động tác vừa nhanh lại vừa kịch liệt. Tiết mục mà bọn họ sắp biểu diễn cũng là một tiết mục rất rực lửa và bùng nổ, vũ đạo cũng không hẳn là hoàn toàn theo lối nhảy của Street Dance, nhưng nó cũng có nhịp độ rất nhanh, không dính dáng tới nhảy quảng trường dù chỉ một chút!
"Có chứ." Thời Duyệt giũ chiếc áo màu đen dính đầy mồ hôi trên người mình: "Nãy giờ tớ tập bài đó đấy, còn tìm thêm bài mới trên mạng để tập nữa kìa, tập mệt rồi mới chuyển qua bài nhảy quảng trường để thư giãn một lúc."
Thời Duyệt không biết Phạm Tinh Dương và Phó Du sẽ chọn bài gì và vũ đạo gì, nhưng cậu thấy Phạm Tinh Dương rất thích Street Dance, vậy nên có khả năng cao là hắn sẽ chọn một bài theo thể loại đó. Mấy chuyện ca hát thì cậu không giúp được gì rồi, thế nên phải cố gắng để luyện nhảy, không gây cản trở cho Phạm Tinh Dương vậy.
Thế nên, dù đó không phải là thể loại nhảy mà Thời Duyệt theo đuổi, cậu vẫn nghiêm túc tập luyện trong một lúc thật lâu.
"Đúng rồi, hay là để tớ nhảy một đoạn cho hai người xem sao nhé, đây là lần đầu tiên tớ tập nhảy kiểu này, khó hơn nhảy quảng trường nhiều."
Vừa nói xong, Thời Duyệt đã nhảy luôn, vừa nhảy, cậu vừa lục lọi lại ký ức để tự lồng nhạc cho mình: "duang~ duang~ duangduangduang......"
Động tác gọn gàng lại đẹp mắt, nhịp điệu rất nhanh, thậm chí còn nhanh hơn và càng hút mắt hơn cả vũ đạo gốc của Phạm Tinh Dương.
Nhưng, ở trong mắt của Phạm Tinh Dương và Phó Du giờ chỉ đọng lại mỗi cái miệng đang tự lồng nhạc cho mình của Thời Duyệt, cùng với đó là mấy tiếng "duangduang" vô cùng quái dị.
Hai người liếc nhau, trong đầu vang lên cùng một câu vào cùng một lúc: "Cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với......"
Nhảy xong một đoạn ngắn, Thời Duyệt thở hổn hển, vừa lau mồ hôi, cậu vừa chạy tới trước mặt hai người kia, trong mắt tỏa ra ánh sáng của sợ chờ mong: "Thế nào, ok chứ?"
Phó Du đã không còn nhíu mày nữa, ánh mắt anh cũng đã dại ra, người đàn ông nhìn Thời Duyệt bằng vẻ sâu xa rồi lại vỗ vai Phạm Tinh Dương, quay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng như một hồn ma vất vưởng của Phó Du, trong đầu Thời Duyệt chỉ toàn là dấu chấm hỏi, cậu quay qua hỏi Phạm Tinh Dương: "Anh Phó thấy tớ nhảy không đẹp à?"
Phạm Tinh Dương cũng dại ra mà nhìn bạn của mình, một hồi lâu sau, hắn mới trả lời với vẻ mặt đầy đau khổ: "Nếu cậu không mở miệng thì tớ đã beatbox đệm nhạc cho cậu rồi đó!"
"Nhưng cậu lại cố tình mở miệng, Thời Tiểu Duyệt, sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa!" Nói xong lời cuối cùng, Phạm Tinh Dương đưa tay nắm lấy bả vai của Thời Duyệt rồi lắc thật mạnh, trông hắn không khác gì một tên điên với ý đồ muốn kéo nhau chết chùm.
Tiếng rống cuối cùng của hắn tràn ngập sự đau đớn cùng không cam lòng, khiến Phó Du
- người còn chưa đi được bao xa
- phải nổi da gà, không khỏi bước đi nhanh một chút.
Thời Duyệt bị Phạm Tinh Dương bóp bả vai lắc lư qua lại vừa chả hiểu gì lại vừa không khỏi cảm thấy Phạm Tinh Dương lắc như thế đúng là thoải mái, từng thớ cơ và xương cốt trên người cậu đều được hắn làm cho thư giãn.....
Bữa trưa được chuẩn bị bởi Tiểu Long
- trợ lý của Phó Du, sau vụ lùm xùm lần trước, cậu trợ lý nhỏ đã bị công ty dạy dỗ một trận, giờ thì y đã không còn hở tí là đã trông gà hóa cuốc, nhìn cũng chững chạc hơn được một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!