Dịch: Bánh
Trước giờ Thời Duyệt chưa bao giờ đi làm mấy chuyện như đập chén cơm của nhà người khác, nhưng mà tình huống lần này thì lại có chút đặc biệt - bên kia trả rất nhiều tiền!
Trần Thư Ngữ nói là do bên tổ sản xuất thấy cậu đang hot, lại là người mà khách mời đích thân muốn chọn, và cũng vì độ hot hiện tại và cả sự ngỏ lời của bên khách mời nên tiền cát
-xê mới cao đến như thế.
Thời Duyệt tự động hiểu "khách mời" mà Trần Thư Ngữ nhắc đến chính là Phạm Tinh Dương, trên thực tế thì cậu cũng chỉ có quen biết với mỗi hắn chứ mấy. Vì không muốn gây khó xử cho người bạn của mình, cậu vẫn gọi điện cho hắn, người kia không bắt máy, không bắt máy thì lại gọi tiếp, chả việc gì phải sợ gọi lúc nửa đêm như thế này thì sẽ quấy rầy ai cả.
Vì giờ này Phạm Tinh Dương chắc chắn đang chơi game.
Ngay khi cuộc gọi vừa được kết nối, Thời Duyệt đã vào vấn đề ngay: "Cậu muốn tớ hỗ trợ màn trình diễn của cậu sao? Bộ cậu không sợ tớ phá hư nó à?"
Trong giọng nói của Phạm Tinh Dương tràn ngập sự phấn khích: "Không sợ! Nhờ cậu mà người đàn ông quyền lực sau lưng tớ đã chịu ra mặt rồi. Có anh ấy thì dù có hai người như cậu tớ cũng chả sợ luôn nữa là, anh ấy chắc chắn sẽ cứu được cậu. Thời Tiểu Duyệt, cậu chính là thần may mắn của tớ, ông đây yêu cậu chết đi được!"
Thời Duyệt có chút do dự, cậu nghĩ tới người đàn ông đẹp trai với khí chất u buồn trong bệnh viện, không khỏi hỏi: "Cậu nói anh Phó đó hả?"
"Bingo, đoán trúng rồi, nhưng mà không có thưởng!" Phạm Tinh Dương mừng rỡ y hệt một tên ngốc, "Không nói với cậu nữa, giờ tớ phải lên máy bay về tìm anh họ đây, ngày mai tớ sẽ tìm gặp cậu sau."
Phạm Tinh Dương chỉ lo nói cho xong phần mình đã vội ngắt máy ngay, Thời Duyệt gọi thêm một cuộc gọi nữa nhưng lại hắn lại không nhận, có lẽ là vì phải lên máy bay nên người kia không rảnh tay để tiếp điện thoại.
Nhìn màn hình điện thoại giờ đã đen thui, Thời Duyệt vừa đau khổ khi bị trừ 2 tệ tiền cước điện thoại, vừa nghĩ cách làm thế nào để nói cho Phạm Tinh Dương chuyện người đàn ông quyền lực nhà hắn đã nghe cậu hát ở bệnh viện rồi, hơn nữa người ta cũng đã lập luôn một cái flag là khả năng ca hát của cậu đã không thể cứu chữa nổi....
Ngày hôm sau, vì cái ăn cái mặc, Thời Duyệt vẫn tung tăng đi đến địa chỉ mà Phạm Tinh Dương đưa cho cậu
- một biệt thự hai tầng trong một khu biệt thự cao cấp trong thành phố. Phạm Tinh Dương nói đó là nhà của anh họ hắn, trong nhà có phòng thu âm, còn có cả phòng luyện đàn, rất tiện cho việc luyện tập.
Lúc Thời Duyệt đến, Phạm Tinh Dương đã đứng ngoài cửa đợi cậu, vừa nhìn thấy bạn mình, Phạm Tinh Dương đã vui vẻ ôm lấy vai cậu, còn không quên cười tủm tỉm, nói: "Giấu cũng kĩ quá nhỉ, thằng nhóc này, vậy mà cậu lại có thể khiến anh họ của tớ phải đích thân đi trả ơn cho cậu! Mới đầu thì anh ấy chỉ nhờ tớ làm thay thôi đấy, nhưng mới được nửa ngày thì đã đổi ý rồi nói muốn tự mình đi báo đáp cho cậu!
Thời Tiểu Duyệt, cậu chuốc bùa mê thuốc lú cho anh họ tớ rồi hả, sao anh ấy lại vì cậu mà muốn tái xuất giang hồ vậy chứ!"
"Vậy là anh Phó muốn cậu đưa tớ lên sân khấu để hát chung với cậu à?" Mắt Thời Duyệt sáng rực lên.
Phạm Tinh Dương nhún vai: "Chứ còn gì nữa, nếu anh ấy không mở miệng thì làm sao tớ dám đưa cậu lên sân khấu chứ, làm thế là đạp luôn cả chén cơm của cậu đấy!"
Hai người ai cũng có chung một ý tưởng, đó là không muốn chặt đứt con đường làm ăn của người kia, thế nhưng giờ Thời Duyệt đã không còn tâm trạng để lo tới chuyện đó nữa, cậu chọt tay Phạm Tinh Dương, vô cùng kích động: "Nói thế tức là anh Phó vẫn cảm thấy tớ còn có thể cứu được!"
"Đúng rồi, nếu không thì anh ấy bảo tớ kêu cậu tới làm gì, để hố thằng em của mình à?"
Cũng đúng, dù anh Phó có như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào đi hố đứa em của mình được! Có phải chuyện này là minh chứng cho chuyện anh Phó vẫn có thể cứu vớt cho giọng ca của mình không nhỉ.
Nghĩ đến điều này, sự tự tin của Thời Duyệt lập tức tăng vọt, ngay cả cái dáng đi trên đường cũng để lộ sự vui vẻ.
Mãi cho đến khi gặp Phó Du, nụ cười đó của cậu vẫn xán lạn như vậy, còn vô cùng thân thuộc mà đưa tay ra để chào hỏi: "Em chào anh Phó!"
Hôm nay Phó Du mặc một bộ áo quần màu trắng rất thoải mái, trông vẫn tái nhợt ốm yếu như hôm trước, nhưng sắc mặt đã tốt hơn lúc còn ở bệnh viện rất nhiều, ít nhất là giờ trông anh đã không còn giống người sẽ hay nghĩ quẩn rồi tự sát ngay bất cứ lúc nào nữa.
Phó Du đáp lại cậu bằng một nụ cười lịch sự, trả lời "Chào buổi sáng!" rồi nghiêng người để cả hai đi vào trong. Thời Duyệt vội thay giày ra theo Phạm Tinh Dương, sau đó, Phạm Tinh Dương quen cửa quen nẻo mà đi vào trong nhà bếp, mở tủ lạnh lấy nước, còn Thời Duyệt
- người mới tới lần đầu
- thì lại ngắm nghía bên trong nhà trước.
Gọn gàng, lạnh lẽo là những ấn tượng đầu tiên mà Thời Duyệt có, ngôi nhà này vốn đã rất rộng rồi, nhưng nội thất bên trong lại quá ít khiến nó lại càng trở nên trống trải hơn. Tường nhà lấy màu xám trắng làm tông màu chủ đạo, đẹp thì đẹp thật, nhưng lại không có chút hơi người nào, thêm vào đó, nơi đây cũng chả có phụ kiện trang trí, là một căn nhà trống vắng không có nổi chút ấm áp.
Trước cửa sổ kính sát đất còn có một vài cái giá vẽ và dụng cụ vẽ tranh, trên giá vẽ là một bức tranh sơn dầu vẫn chưa được hoàn thành, nhưng chỉ cần xem một phần trên bức tranh đó thôi cũng đã khiến người ta phải cảm thấy ngột ngạt
- bầu trời đen kịt, rừng cây và cả bãi cỏ như chìm vào trong không gian tăm tối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!