Chương 14: Đạo Diễn Đáng Thương Quá Khà Khà Khà

Dịch: Bánh

Những tiếng cười sang sảng phát ra từ chiếc laptop đã vô tình đem lại chút sức sống cho phòng bệnh trống trải.

Phó Du nhìn hình ảnh Thời Duyệt đang cười nói cùng với những người khác, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Đây mới chính là dáng vẻ mà cậu nhóc kia nên có, chứ không phải là vẻ cứng đờ như một con rối gỗ.

Nhưng Thời Duyệt là ai chứ, đứa nhỏ thẳng thừng nêu lên mức án tù từ 3 đến 10 năm, bản thân Trần Thư Ngữ là người có mặt tại hiện trường ngay lúc đó, giờ xem lại vẫn còn thấy buồn cười, nói chi đến khán giả đang xem chương trình.

[ Ha ha ha ha con mẹ nó án phạt tù từ 3 đến 10 năm nữa chứ.]

[ Một thanh niên có ý thức pháp luật rất mạnh ha ha ha.]

[ Một pha Double Kill với tổ sản xuất! Khà khà khà cười vl.]

[ Vậy mà còn đề nghị mọi người hãy giao nộp điện thoại rồi để cậu ấy đưa đạo diễn lên đồn giúp nữa! Còn muốn lấy phần thưởng người tốt việc tốt, quá đ**m hhhhhh ]

[ Cười chết mất, Thời Tiểu Duyệt đúng là một báu vật! Chị Trần và những người khác cười đến rớt cả hình tượng luôn rồi, phản ứng của bọn họ cũng chính là phản ứng của tui ngay lúc này.]

[ Còn ép cho đạo diễn phải tự mình nói là chương trình có kịch bản luôn! Ha ha ha ha ]

[ Sốc! Đạo diễn nổi tiếng công khai thừa nhận rằng các chương trình tạp kỹ nổi tiếng đều là có kịch bản! Đây là sự thoái hóa về mặt đạo đức hay là sự biến dạng của bản chất con người! ]

[ Đạo diễn: Cuộc sống này càng lúc càng khó khăn......]

Phó Du đang ngồi trước màn hình cũng không khỏi nhếch môi.

Nhìn đạo diễn bỏ chạy trong tuyệt vọng vì những gì mình nói và chỉ để lại một quy định rằng không được gọi điện cho Bộ Công thương, Thời Duyệt lắc đầu đầy xúc động: "Đạo diễn ngây thơ quá....."

Không mất quá nhiều thời gian để khán giả của chương trình cũng thấy đồng cảm với điều đó.

Ở phần tiếp theo, Thời Duyệt được Phạm Tinh Dương chỉ dẫn, đem hai hộp củ sen về để đổi đồ ăn với nhân viên trong ekip, nhưng chỉ nhận được nửa con gà chứ không phải là tiền mặt.

Thế nên, đứa nhỏ kia nhíu mày, kiêu căng nói: "Có sợ Sở Lao động không?"

Ngay sau đó, anh nhân viên quen thuộc

- người vừa mới bị uy h**p bởi Bộ Công thương vì mấy lon Coca lúc sáng

- đã hoàn toàn sụp đổ mà rống lên với đạo diễn: "Em muốn nghỉ việc!!!"

Mục bình luận đã bùng nổ rồi.

[ Lại thêm một người nữa phát điên ha ha ha ha ha ]

[ Cười đau bụng luôn á 3333 ]

[ Dương Dương còn đứng sau lưng Thời Duyệt để cười trên nỗi đau của người khác nữa chứ ha ha ha, cuối cùng thì cũng có người trị được tổ sản xuất rồi.]

......

"Triple Kill!" Thời Duyệt vui vẻ đưa ba ngón tay lên, quay đầu nhìn Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình đã cười lăn xuống đất, nói: "Chị, chị có nghĩ rằng sau này đạo diễn Lý vừa nhìn thấy em là sẽ quay đầu bỏ đi luôn không?"

Lúc đang ghi hình, cậu cảm thấy không có gì bất ổn cả, dù gì tổ sản xuất cũng đã có tiếng độc ác từ trước, thế nên Thời Duyệt không cảm thấy có chút gánh nặng nào về mặt tâm lý.

Nhưng giờ xem lại, không biết là có phải do mấy cái hiệu ứng cùng nhạc nền hợp hoàn cảnh mà ekip lồng vào hay không, lương tâm của Thời Duyệt bỗng cảm thấy có chút cắn rứt.

Trần Thư Ngữ cố gắng nhịn cười, đáp: "Yên tâm đi, ha ha......! Chỉ cần người xem thích em, ông ấy sẽ không trốn tránh em đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!