Chương 13: Một Chương Trình Với Khát Vọng Sinh Tồn Mãnh Liệt

Dịch: Bánh

Vào một ngày thật lâu thật lâu sau đó, khi được hỏi về ấn tượng lúc lần đầu gặp Thời Duyệt, Phó Du luôn im miệng, làm sao anh có thể nói cho người ta biết rằng mình suýt chút nữa là đột tử ngay lúc giọng ca của người kia vừa cất lên chứ?

Còn lúc này, Thời Tiểu Duyệt vẫn chưa biết được tiếng hát vu vơ lúc vui của mình đã suýt hại đời người yêu tương lai, xém chút nữa là cậu đã mang tội giết chồng.

Thấy Phó Du ho quá dữ, cậu chỉ nghĩ là người ta ăn bánh nên sặc, vội rót cho anh một ly nước để thay cho ly trà chanh, còn không quên vỗ vai Phó Du, dùng giọng điệu nhẹ nhàng như một người mẹ để nói: "Ăn từ từ thôi, không ai giành với anh đâu....."

Phó Du

-bỗng

-nhiên

-bị

-dỗ

-như

-con

-nít: "............"

Nhịn rồi lại cố nhịn, nhưng cuối cùng anh vẫn không thể nhịn nổi mà nói ra sự thật dưới ánh mắt như mẹ hiền của Thời Duyệt: "Thật ra là anh bị giọng hát của em làm cho giật mình nên mới ho."

Bàn tay của Thời Duyệt ngừng lại: "......" Mình hát dở tới mức có thể giết người luôn rồi à?

Đứa nhỏ rất đau khổ, đứa nhỏ buồn héo úa, đứa nhỏ hỏi một cách vô cùng đáng thương: "Dở tới mức đó luôn ạ?"

Phó Du ho nhẹ một tiếng, lựa lời mà nói: "Đỡ hơn tiếng ếch kêu ngày mưa."

Thời Duyệt: "......!Ơ?"

Phó Du che miệng lại để ho.

Tuy rằng người ta đã cố gắng nói giảm nói tránh rồi, nhưng Thời Duyệt vẫn nghe ra được ý ghét bỏ trong đó.

Cậu bỗng nhớ đến chuyện Phạm Tinh Dương từng nói trong chương trình, nếu anh họ của hắn đồng ý dạy ca hát cho cậu, thì cậu vẫn sẽ còn cứu chữa được.

Nghĩ đến đó, Thời Duyệt nhìn Phó Du với ánh mắt chờ mong: "Anh Phó, anh có cảm thấy khả năng ca hát của em vẫn còn có thể cứu được không?"

Nhìn đôi mắt to tràn đầy chờ đợi kia, Phó Du lặng lẽ mím môi, làm ra một hành động trái với lương tâm của mình

- gật đầu.

Vì vậy, ngay sau đó, anh liền thấy người con trai vô cùng đẹp trai trước mắt mình nở một nụ cười thật rạng rỡ.

Trong cơn mê man, Phó Du không khỏi cảm thấy nụ cười này có chút chói mắt, nhưng lại không quá lố tí nào.

Không hiểu sao, mặt hồ vốn luôn tĩnh lặng trong lòng anh giờ lại khẽ gợn sóng, mãi cho đến khi anh nghe được câu tiếp theo của Thời Duyệt.

"Vậy anh có thể dạy em ca hát được không ạ?"

Phó Du: "......" Ờ, nước trong hồ đã cạn.

Phó Du

- tâm lặng như nước

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!