Dịch: Bánh
Khúc này thượng giới có thôi, trần gian thử hỏi mấy hồi được nghe!
Đạo diễn Lý
- người đang trốn trong phòng giám sát
- lau nước mắt chảy ra nơi khóe mắt vì cười quá nhiều.
Con mẹ nó, bài thơ này đúng là quá hợp hoàn cảnh, trần đời làm gì có giọng ca cực phẩm như thế nào bao giờ chứ! Nếu không phải đó là một bài hát nghe nhiều nên quen lời thì sẽ không ai biết thằng nhóc kia hát cái gì cả.
Nhìn vẻ mặt cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng của Thời Tiểu Duyệt, đạo diễn Lý bỗng cảm thấy mình như bị deja vu.
Muốn cắt đoạn đó ra à? Mơ đê!
Thời Tiểu Duyệt rất khổ sở, rõ ràng Ngô Nguyên Minh còn mới khen giọng cậu trong trẻo xong, hát đã đời rồi mới phát hiện ai cũng bịt tai lại, cậu gặm xong củ cà rốt rồi quay về chỗ ngồi của mình, không muốn từ bỏ: "Em hát dở đến vậy sao?"
Trần Thư Ngữ sờ cái bụng đã phát đau vì cười của mình, cảm thán: "Cái bài này là người ta hát trên đường đi Tây Thiên lấy kinh, còn em thì....."
"Đến Tây Thiên lấy mạng." Triệu Nhân tiếp lời, y cười đến nỗi mặt nhăn nhúm hết cả lại.
Sát thương tuy không cao, nhưng tính sỉ nhục là vô cùng to lớn.
Thời Tiểu Duyệt vô cùng bất mãn: "Nếu theo như lời mấy anh chị nói thì chắc Tôn Ngộ Không nhảy ra khỏi TV cho em ăn một gậy quá!"
"Em nghĩ em là Bạch Cốt Tinh à!" Ngô Nguyên Minh vừa dứt lời, mọi người lại phá lên cười ầm ĩ..............
Sau khi ăn xong, cả nhóm phân chia công việc dọn dẹp cho nhau, dọn dẹp xong rồi thì được hai anh cả dẫn ra chòi cỏ pha trà hóng gió đêm.
Buổi đêm ở nông thôn rất yên tĩnh, ngoại trừ việc thi thoảng sẽ có tiếng chó sủa vọng tới, gió đêm thổi, hương trà thoang thoảng cộng thêm với tiếng đàn ghi
-ta tùy hứng nhưng lại đầy trữ tình của Phạm Tinh Dương tạo nên một bầu không khí rất dễ chịu.
Nhưng tiếng ghi
-ta cũng không kéo dài được bao lâu, Phạm Tinh Dương đặt cây đàn trên tay mình xuống, ngẩng đầu nhìn về phía đôi mắt còn sáng hơn cả sao trời của Thời Duyệt: "Thời Tiểu Duyệt, cậu nhìn tớ cả đêm rồi đấy, muốn gì đây?"
Đôi mắt đào hoa của Thời Duyệt chớp chớp, không muốn từ bỏ ý định của mình: "Tớ cảm thấy mình vẫn còn có thể cứu chữa được."
Một câu không đầu không đuôi nhưng Phạm Tinh Dương vẫn có thể "get" được, hắn thở dài: "Thích ca hát tới vậy sao?"
"Ừm!" Thời Duyệt gật đầu thật mạnh, thích muốn chết đi được ấy! Chỉ tiếc rắng cậu là kẻ vừa sinh ra thì ngũ âm đã không được đầy đủ, ngay cả ba ruột vừa nghe cậu hát cũng đã đau đầu, còn dặn con trai là đi ra đường thì đừng mở miệng hát kẻo bị người ta đấm cho.
"Hát không được mà lại còn cố hát, cậu có biết như thế được gọi là gì không?"
Thời Duyệt gật đầu: "Gà nhưng thích thể hiện." Giống như mấy kẻ chơi game nào đó.
"Tự biết mình biết ta phết." Phạm Tinh Dương rất vui mình, hắn xoa đầu Thời Duyệt, "Nếu anh họ của tớ mà đồng ý......"
Nói tới đó, hắn bỗng ngừng lại, sắc mặt có chút ảm đạm.
Thời Duyệt nhận thấy được tâm trạng của hắn đang dần đi xuống, cậu quay đầu nhìn các anh chị lúc nãy còn đang dùng nét mặt tươi cười nhìn qua đây giờ lại trở nên nghiêm túc hẳn, có chút bối rối.
"Anh họ của cậu bị sao vậy?" Cậu hỏi.
Phạm Tinh Dương cười khổ: "Anh ấy là một ca sĩ kiêm nhạc sĩ rất giỏi, nếu anh ấy chịu kèm cặp cho cậu, có thể cậu vẫn có thể cứu chữa được.
Nhưng mà anh ấy....! đã không hát từ rất lâu rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!