'Thiên thần đang ăn cơm...'
Ji
-an có một thôi th*c m*nh mẽ muốn quay lại khoảnh khắc này. Người ta nói trẻ con lớn rất nhanh. Dù chỉ mới gặp cậu nhóc chưa đầy một ngày, nhưng trong lòng anh đã xuất hiện mong muốn ích kỷ rằng cậu nhóc này sẽ trưởng thành thật chậm để anh có thể mãi tận hưởng vẻ đáng yêu này.
Cậu nuốt miếng trứng trong miệng, sau đó mở to miệng, nhìn Ji
-an như chờ đợi. Dù khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, nhưng đôi má đỏ hây hây đã thay lời nói rằng cậu rất hài lòng và hạnh phúc.
Đĩa trứng nhanh chóng biến mất. Thỉnh thoảng, cậu nhóc còn ra hiệu để Ji
-an ăn cùng, khiến món ăn hết nhanh hơn dự kiến.
Nhìn vẻ mặt tiếc nuối và đôi môi nhỏ l**m nhẹ vì thòm thèm của cậu, Ji
-an thầm quyết tâm rằng hôm nay nhất định sẽ lấp đầy tủ lạnh bằng những món ăn ngon.
Sau khi cho cậu nhóc ăn xong, Ji
-an nhận ra thời gian đã trôi qua rất nhanh. Anh vội vàng lục các thùng hàng đã nhận hôm qua, tìm quần áo, đồ lót, vớ và giày thể thao vừa vặn cho cậu.
"Em không muốn cởi cái này ra à?"
Cậu gật đầu liên tục, tay vẫn giữ chặt chiếc áo phông có hình mèo. Ji
-an khẽ gãi đầu, bối rối trước sự cương quyết không ngờ tới này. Đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng.
"Em thích chú mèo trên áo này đúng không?"
Cậu lại gật đầu. Dù trong số đồ Ji
-an chuẩn bị cũng có một chiếc áo phông in hình chú chó đáng yêu, nhưng rõ ràng chiếc áo mèo được cậu nhóc yêu thích hơn cả.
Không muốn ép buộc cậu nhóc, Ji
-an để cậu mặc nguyên áo phông cũ, chỉ thay quần, đồ lót, tất và giày. May mắn là cậu không từ chối bất kỳ món đồ nào khác.
Việc cắt móng tay và móng chân, điều Ji
-an lo rằng sẽ gây sợ hãi, cũng diễn ra suôn sẻ. Cậu bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên, ngay cả khi nghe tiếng "cạch cạch" từ chiếc bấm móng.
Phản ứng này hoàn toàn khác với lúc Ji
-an chạm vào tóc cậu lần đầu.
"Sao thời gian trôi nhanh vậy chứ? Chết thật rồi."
Sau khi lo cho cậu nhóc, Ji
-an nhận ra chỉ còn mười phút nữa là đến giờ mở cửa quán cà phê.
Dù anh đã dọn dẹp sạch sẽ từ tối hôm qua, nhưng vẫn định lau thêm bụi và làm sạch bộ lọc lần nữa. Tuy nhiên, có vẻ hôm nay việc chuẩn bị hoàn hảo để đón khách là điều không thể.
"Anh đi thay đồ nhé. Chờ một chút."
Ji
-an để cậu nhóc ngồi lại, đi vào phòng thay đồ, nhanh chóng cởi chiếc áo choàng tắm và mặc quần áo vừa tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!