Chương 49: (Vô Đề)

Người đàn ông không ký vào hợp đồng mà thay vào đó, kẹp vào bảng một xấp ngân phiếu trắng tinh, rồi viết tên của nhân viên môi giới vào chỗ dành cho bên mua.

Ngay khi nếp nhăn giữa chân mày của nhân viên môi giới siết lại vì nghĩ rằng mình đang bị đùa cợt, những ngón tay dài kia khẽ gõ nhẹ lên tấm ngân phiếu.

Không phải tiền đặt cọc—mà số tiền còn nhiều hơn cả tiền ký quỹ của căn nhà. Nhân viên môi giới chớp mắt liên tục.

"Đừng nói là muốn tôi đứng tên hợp đồng đấy nhé...?"

Gật đầu.

Người đàn ông im lặng, chỉ nhẹ nhàng gật đầu khẳng định. Nhân viên môi giới ngước nhìn bầu trời một lúc rồi lại cúi xuống nhìn dãy số trên ngân phiếu.

Ngay từ lúc người này mở cửa bước vào với bộ dạng đen sì, anh ta lẽ ra nên nhận ra sớm hơn. Nếu dây dưa không khéo, có khi rước phải phiền phức lớn. Nhưng vấn đề là tiền.

Vừa hay, gần đây anh ta vì ham vui mà đổ tiền vào chứng khoán, đến mức mất sạch khoản tiết kiệm và suýt thì bị vợ đòi ly hôn.

Số tiền này có thể giúp anh ta dập tắt được đám lửa trước mắt, thậm chí còn có thể mua một chiếc túi hàng hiệu để lấy lòng vợ.

"Thường thì chuyện này không nên làm đâu..."

Dù miệng nói vậy, nhưng tay nhân viên môi giới đã nhanh chóng điền nốt những khoảng trống trong hợp đồng.

"Anh không cần tiền thừa chứ? Số còn lại coi như là công môi giới cho tôi?"

Anh ta hỏi thử, và người đàn ông chỉ hờ hững vung tay như thể bảo đừng làm phiền.

Có vẻ mình dính phải chuyện không hay rồi. Nhưng giờ mà rút lại thì đã quá muộn.

Nhân viên môi giới đành lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong túi áo và đưa cho đối phương.

"Nhớ là đừng có làm gì để cảnh sát mò tới đấy. Hiểu không?"

Người đàn ông không đáp, chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Ngay từ đầu, hắn đã chọn một kẻ ham tiền mà không hay nghĩ ngợi nhiều. Đối mặt với con số khổng lồ thế này, chắc chắn tên đó sẽ không từ chối.

Lẽ ra cứ theo đúng kịch bản mà làm, vậy mà sao lắm lời thế không biết.

Khi sát khí từ Se

-hun bắt đầu rò rỉ ra ngoài, nhân viên môi giới theo bản năng nhận thấy nguy hiểm và lùi lại.

'Hắn là thợ săn sao?'

Nghĩ lại thì, trang phục đen tuyền thế này đúng là phong cách ưa thích của thợ săn.

Vung tiền mà không chớp mắt, bầu không khí lạnh lẽo đến mức sởn gai ốc...

Chắc chắn là cấp bậc rất cao. Nhân viên môi giới bất giác đưa tay lên lau mồ hôi lạnh rịn ra ở sau gáy.

'Dù sao quanh đây cũng chẳng có ai ở, chắc sẽ không sao đâu.'

Một người thường như anh ta thì làm gì có cửa ngăn cản thợ săn.

Giả sử nếu có chuyện gì xảy ra và cảnh sát tìm đến, cứ nói rằng mình bị ép buộc là xong.

Nhanh chóng đưa ra kết luận, nhân viên môi giới cẩn thận gom hợp đồng và tiền lại, cúi đầu chào người đàn ông rồi nhanh chóng bước xuống con đường dốc thoai thoải.

Mỗi bước chân vội vã của anh ta làm đám rác chất đống dưới nền đất xào xạc như lá khô rụng...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!