Chương 46: (Vô Đề)

Nhìn thấy Ji

-an nhún vai, Sung

-jun lặng lẽ nắm chặt rồi thả lỏng nắm đấm.

"Gương mặt này làm sao mà sắp bước sang tuổi ba mươi được chứ."

Có lẽ là vì lúm đồng tiền trên má. Hoặc có thể là vì khóe mắt không có lấy một nếp nhăn. Ji

-an trông không khác gì so với ngày Sung

-jun phải lòng anh.

Chỉ có mái tóc dài hơn một chút và nụ cười xuất hiện thường xuyên hơn trước.

À, giờ nghĩ lại thì phong cách ăn mặc cũng có chút thay đổi. Trước đây, Ji

-an lúc nào cũng mặc toàn màu trung tính, nhưng từ một thời điểm nào đó, anh ấy bắt đầu ưa chuộng những gam màu tươi sáng hơn.

Hôm nay cũng vậy, Ji

-an mặc một chiếc áo len màu hồng nhạt, làm tôn lên làn da trắng hồng.

"Vậy giờ cậu sẽ hoạt động ở Hàn Quốc à?"

"Chắc là vậy trong một thời gian. …Anh vẫn đang suy nghĩ à? Chuyện công tác ở Mỹ ấy."

"Ừm."

Mục đích chính của chuyến ghé thăm quán cà phê hôm nay không chỉ là để gặp Ji

-an mà còn để xem liệu anh ấy có còn đang phân vân về lời đề nghị trước khi mình sang Mỹ không.

"Thực tế thì họ đang đi trước chúng ta ở một số lĩnh vực. Có lẽ là nhờ vào nguồn tài trợ nghiên cứu dồi dào từ chính phủ."

Sau khi nhận ra Se

-hun đã bám rễ sâu trong cuộc sống của Ji

-an, Sung

-jun quyết định không vội vàng. Vì anh ta đoán rằng cho đến khi Se

-hun trưởng thành, Ji

-an sẽ không nghĩ đến chuyện yêu đương.

Thay vào đó, anh ta chọn cách ở gần Ji

-an và chờ đợi cơ hội. Dù sao thì Ji

-an cũng không thể sống mãi như một tu sĩ, vậy nên anh ta muốn cho Ji

-an biết rằng mình vẫn luôn ở đây.

"Vậy có lẽ mình nên đi thử một chuyến. Chắc là có thể sắp xếp vài ngày."

Ji

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!