"Em trai tôi còn quên cả sinh nhật của tôi cơ."
"Còn nhóc Se
-hun nhà tôi thích tôi lắm đấy."
Ji
-an, người ngay lập tức trở thành kẻ khoe khoang khi nói về Se
-hun, nhún vai.
"Rồi, đồ uống của mọi người đây. Ngồi xuống uống đi. Hôm nay quán lại vắng khách nhỉ?"
Những chiếc bàn lúc nào cũng kín chỗ giờ lại có đến hai bàn trống. Ji
-an đưa đồ uống vừa pha cho từng người.
Se
-hun nhận ly từ tay Ji
-an rồi ra hiệu về chỗ ngồi bên cạnh mình. Anh kéo ghế ngồi xuống, đặt túi bánh quy mà Se
-hun vừa đưa lên bàn.
"Làm bánh không khó lắm chứ? Phải đo lường nguyên liệu, rồi canh nhiệt độ cũng khó mà."
"Em nhớ lần trước làm với anh, nên cũng dễ hơn tưởng tượng."
Thật ra, Se
-hun đã làm cháy mấy mẻ. Giáo viên hướng dẫn không chịu nổi nên phải kèm sát từng bước, nhờ thế mà cuối cùng cũng làm ra mẻ bánh đạt chất lượng đủ để đem bán.
"Anh Sung
-jun hôm nay không có việc gì à?"
Se
-hun vừa chạm tay vào thành cốc bắt đầu đọng nước, vừa nhìn về phía Sung
-jun.
Sung
-jun, người đang hút một ngụm lớn qua ống hút, trợn tròn mắt rồi cười gượng, đưa tay xoa gáy.
"Có lẽ do năng lực của tôi hơi đặc biệt. Nếu không đi đột kích cùng Ji
-an thì khó mà phối hợp được với người khác."
Se
-hun liếc nhìn Sung
-jun, rồi lần này đến lượt Hyun
-soo hỏi với giọng hờ hững. Đầu ống hút dày cộp đang nghiền nát lớp dâu tây dưới đáy ly.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!