Chương 42: (Vô Đề)

"Em ổn chứ?"

Ji

-an đặt Se

-hun nằm xuống giường rồi ngồi xuống sàn. Trước đây, căn phòng này từng là phòng chứa đồ, nhưng giờ đây, những món đồ của Se

-hun đã phủ kín khắp nơi, tạo nên một bầu không khí ấm áp, thoải mái theo đúng gu của Ji

-an.

Anh lấy chiếc chăn đang vắt trên ghế, cẩn thận phủ lên bụng Se

-hun. Động tác dịu dàng ấy khiến Se

-hun im lặng nằm đó, dõi theo từng cái chớp mắt của Ji

-an đến mức nín thở. Đây chính là khoảng thời gian cậu yêu thích nhất—khi Ji

-an chỉ tập trung vào mình cậu.

Không khí trở nên ngọt ngào hơn, thời gian như chậm lại. Những khoảnh khắc như thế này, dù bao nhiêu lần trải qua cũng luôn khiến cậu cảm thấy hạnh phúc.

"Có chuyện gì xảy ra ở quán net không?"

Đôi mắt chan chứa sự quan tâm và lo lắng của Ji

-an thật đẹp. Nếu như trong đôi mắt tròn ấy lúc nào cũng chỉ phản chiếu hình bóng cậu thì tốt biết mấy.

Se

-hun nuốt xuống tiếng thở dài mắc kẹt nơi cổ họng rồi khẽ lắc đầu. Cậu nắm lấy bàn tay Ji

-an đang đặt trên giường, giữ chặt bằng cả hai tay rồi mấp máy môi.

"Em đã cố gắng hết sức để hòa nhập với bạn bè, như anh nói."

Khi thấy ánh mắt Ji

-an dao động dữ dội, Se

-hun hài lòng. Cậu cố tình k*ch th*ch cảm giác tội lỗi của Ji

-an. Có lẽ từ giờ Ji

-an sẽ không còn bảo cậu kết bạn với người khác nữa.

Một Hyun

-soo đã đủ phiền phức rồi. Đôi khi, chỉ riêng Hyun

-soo thôi cũng khiến cậu muốn dẹp đi cho yên chuyện, huống chi là những kẻ mới khác bám theo mình mỗi ngày.

"... Xin lỗi. Sau này em đừng cố gắng đến mức bị căng thẳng như vậy. Bạn bè là thứ có thể tự nhiên mà kết thân thôi. Anh cũng có mấy ai đâu mà vẫn sống tốt đấy thôi."

Nếu giới hạn định nghĩa "bạn bè" trong phạm vi những người cùng trang lứa, thì thực ra Ji

-an chẳng có ai cả. Những người thân thiết với cậu trong Dark Net, kể cả Hyun

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!