Chương 39: (Vô Đề)

"Em thật là…"

Định nói 'em quá đáng' nhưng lời nói của anh lại bị chặn đứng bởi miếng kimbap mà Se

-hun đưa đến trước miệng.

Se

-hun đút cho Ji

-an ăn trước, sau đó lấy thêm một miếng khác đưa cho Hyun

-soo. Tiếp theo, cậu ấy tìm khăn giấy để lau sạch dầu mỡ dính trên đầu ngón tay.

"Se

-hun cũng đói lắm nhỉ. Mau ngồi xuống đi, anh sẽ múc canh đậu cho."

Chỉ có Ji

-an là vô tư không nhận ra bầu không khí căng thẳng ngấm ngầm giữa Se

-hun và Hyun

-soo. Anh nhẹ nhàng bày những miếng kimbap cắt gọn gàng lên đĩa rồi đặt xuống bàn ăn.

Biết một cuộn sẽ không đủ, anh đã dậy từ sáng sớm để làm hẳn năm cuộn kimbap. Giờ đây, tất cả đều được cắt ra và xếp ngay ngắn trên một chiếc đĩa mới.

Trong lúc anh hâm nóng nồi canh đậu nấu sẵn và múc ra bát, Hyun

-soo ngồi vào bàn, kín đáo lườm Se

-hun.

'Bớt lại đi.'

Biết rõ Se

-hun có một sự ám ảnh không bình thường với Ji

-an, Hyun

-soo chỉ có thể cảnh cáo bằng ánh mắt. Nhưng Se

-hun chỉ khẽ cười khẩy rồi tiếp tục dõi theo bóng lưng bận rộn của Ji

-an.

Hyun

-soo lắc đầu bất lực, cầm lấy đũa. So với việc cãi nhau với Se

-hun, ăn thêm một miếng kimbap có lẽ sẽ giúp cậu thấy yên bình hơn.

"Ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn đấy. Uống canh nữa, Hyun

-soo à."

"Dạ…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!