"Se
-hun tỉnh dậy rồi à?"
"... Vâng. Bây giờ lại ngủ tiếp rồi."
Nghe tin, Hyun
-woo vội chạy đến. Anh ấy nhìn Se
-hun đang say ngủ cùng với Hyun
-soo, người đang cuộn mình như một con sâu bướm bên cạnh và ngủ ngon lành, rồi thở phào nhẹ nhõm.
"Không có gì bất thường chứ?"
"Em ấy bị chấn thương tâm lý nghiêm trọng. Còn cơ thể thì không có vấn đề gì."
"... Cũng dễ hiểu thôi."
Dọn dẹp tàn tích còn sót lại trong sảnh, Hyun
-woo đã nghiến răng không biết bao nhiêu lần. Chỉ trong một khoảng thời gian không quá dài, những kẻ bắt cóc đã dùng dao rạch cơ thể của Se
-hun và tiêm vào cậu một loại thuốc không rõ nguồn gốc.
Đối với một đứa trẻ từng khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi địa ngục, việc một lần nữa phải đối mặt với nỗi kinh hoàng ấy chắc chắn là điều khủng khiếp đến mức người chưa trải qua cũng không thể tưởng tượng nổi.
Hyun
-woo ngồi xổm dưới giường, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc của Hyun
-soo đang ngủ say. Không biết từ khi nào mà họ đã thân thiết đến vậy. Anh ấy dùng ngón tay cái lau đi vệt nước mắt còn đọng nơi khóe mắt của đứa em, đồng thời cố trấn tĩnh trái tim đang đập dồn dập.
Se
-hun bằng tuổi Hyun
-soo, nên cú sốc mà Hyun
-woo phải chịu trong lần này cũng không hề nhỏ. Dù không đến mức như Ji
-an, nhưng anh ấy cũng cảm thấy tội lỗi.
"Cậu vẫn định đóng cửa quán cà phê à?"
"Bây giờ tôi muốn tập trung vào Se
-hun. Dù sao thì tôi cũng không cần gấp gáp kiếm tiền. Quan trọng hơn, chuyện tôi đã nhờ anh lần trước thế nào rồi?"
Khi trả lời câu hỏi của Hyun
-woo, Ji
-an tranh thủ hỏi điều mình đã chờ đợi bấy lâu. Hôm đó, anh đã đưa cho Hyun
-woo một chiếc phù hiệu có hoa văn hình hổ và nhờ anh ấy tìm hiểu xem nó có liên quan gì đến những kẻ đã bắt cóc Se
-hun hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!