Chương 35: (Vô Đề)

"Vâng. Hiện tại chúng tôi đang điều động lại nhân sự."

— ……Được rồi.

Không biết có qua mặt được bọn chúng không. Dù sau đó không có thêm cuộc liên lạc nào, nhưng Ji

-an vẫn cảm thấy bất an. Anh vội vã cố gắng liên lạc với Leo.

"Chắc là bị phát hiện rồi. Hiện tại tôi đang ở tầng hầm 1. Mọi người hãy đến đây."

— Đã rõ!

Dù vậy, để phòng bất trắc, anh vẫn mang theo bộ đàm rồi tiến sâu hơn vào trong. Việc đang sử dụng kỹ năng ẩn thân, khiến anh vô hình trước mắt người khác, ít nhiều cũng giúp anh yên tâm hơn.

Anh nhanh chóng đi dọc hành lang dài, lục soát những nơi có khả năng Se

-hun đang bị giữ.

Anh lướt qua nhà vệ sinh, kho chứa vật dụng, cả căn phòng nghỉ của nhân viên dọn vệ sinh. Chỉ có dấu vết lộn xộn còn sót lại, ngay cả một cái bóng cũng chẳng thấy. Miệng anh khô khốc vì căng thẳng.

Tầng hầm 1 có nhiều sảnh tổ chức sự kiện khác nhau. Ruby Hall, Diamond Hall, Sapphire Hall. Nhưng dù có những cái tên hào nhoáng, những căn phòng đó cũng đều trống không.

Rõ ràng đáng lẽ em ấy phải ở đây.

Ngay khi sự bất an đạt đến đỉnh điểm vì không cảm nhận được chút dấu hiệu nào của con người, Ji

-an cuối cùng cũng phát hiện ra một cánh cửa được hai gã đàn ông có vẻ khả nghi canh giữ. Vì nó nằm sâu bên trong nên anh mới tìm thấy trễ như vậy.

Anh cẩn thận nuốt nước bọt, rồi tiếp cận bọn chúng. Những kẻ canh gác cũng đeo mặt nạ đen che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ chừa lại đôi mắt, giống như gã mà anh đã chạm trán trước đó.

Một tên cầm dao găm trong cả hai tay, còn tên kia thì đầu ngón tay tóe ra dòng điện nhỏ.

Ji

-an cân nhắc xem cách nào là tốt nhất. Nếu sử dụng kỹ năng tấn công, anh sẽ phải chịu thời gian hồi chiêu. Nhưng nếu định áp chế bọn chúng như lần trước thì tình huống hai đánh một lại quá bất lợi.

Khi đang do dự, anh vô tình trông thấy một bình chữa cháy được đặt gần đó.

'Bình chữa cháy sử dụng thế nào nhỉ...?'

Ji

-an cố gắng nhớ lại buổi tập huấn phòng cháy chữa cháy hồi cấp ba rồi tiến đến gần bình chữa cháy. Anh cúi xuống, rút chốt an toàn, điều chỉnh vòi phun về phía bọn chúng.

Cầm chặt bình trong tay, anh di chuyển một cách kín đáo nhất có thể. Nhờ kỹ năng ẩn thân, cả cơ thể lẫn vật anh đang cầm cũng vô hình, giúp kế hoạch này khả thi.

Chỉ còn cách chúng một bước chân, anh bóp chặt tay cầm hết sức.

Xoẹt!

"Aaack!"

"Cái... cái gì vậy?"

Làn khói trắng xóa phun ra, phủ kín mặt bọn chúng. Lợi dụng khoảnh khắc chúng mất phương hướng, Ji

-an lập tức mở cửa, lao vào bên trong. Chiếc bình chữa cháy bị ném xuống lăn lông lốc trên sàn.

Cảnh tượng đập vào mắt anh vừa giống vừa khác so với những sảnh anh đã đi qua. Bên dưới hàng ghế xếp theo hình quạt theo độ dốc là một sân khấu hình bán nguyệt, không khác gì các sảnh khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!