"Anh ơi…"
"Ji
-an, anh!"
"Chúng ta phải làm sao đây…?"
Cô giáo đeo kính tròn và tóc ngắn lúng túng, chân đạp thình thịch không biết phải làm gì. Cô không thể quyết định liệu có nên trốn hay chạy đến nơi khác.
Ngay cả những con quái vật cấp D, nếu người thường gặp phải, cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Dù là con quái vật nào đi nữa, không biết nó là gì, nhưng vẫn tốt hơn là ẩn trong nhà thay vì gặp phải nó khi đang chạy trốn ngoài đường.
"Trước tiên, chúng ta nên vào trong nhà lại thôi."
Ji
-an ra hiệu cho cô giáo lên trên. Một phút trôi qua thật nhanh. Một cảm giác bất an từ phía sau lưng khiến cả người anh nổi đầy da gà.
Cảm giác lạnh sống lưng từ chân đến đầu, cảm giác này không thể so sánh với khi đối mặt với hầm ngục cấp F. Có thứ gì đó vô hình tiến đến gần đến mức khiến cô không thể thở nổi.
"Đúng rồi, các em ạ. Chúng ta vào trong thôi. Bên ngoài nguy hiểm lắm."
Mi
-young, người tốt nghiệp đại học 4 năm nổi tiếng của Seoul và cũng điều hành một trung tâm nghệ thuật riêng, siết chặt tay các đứa trẻ. Cô thường xuyên đến lớp ba lần một tuần nhờ vào số tiền khổng lồ mà Hyun
-woo đưa, nhưng cô không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy. (thầy giáo là người khác nữa)
Rất nhiều quy tắc an toàn mà cô phải tuân thủ trong tình huống này nhanh chóng hiện lên trong đầu. Và tất cả đều có chung một lời khuyên.
Người thường tuyệt đối không được đối đầu với quái vật. Cách tốt nhất là trốn trong một nơi kín đáo, chờ các thợ săn từ các hội và Cục Quản lý Thợ săn đến.
"Vâng…"
Hyun
-soo trả lời yếu ớt theo lời thúc giục của Mi
-young. Cậu muốn gặp anh trai, nhưng nhìn qua thái độ thì có vẻ anh sẽ không nghe lời.
Tuy nhiên, khác với Hyun
-soo, Se
-hun giằng tay Mi
-young ra và chạy đến chỗ Ji
-an.
"Em muốn ở với anh ấy…"
Ánh mắt của cậu nhóc đầy khẩn cầu khi nắm lấy gấu quần của Ji
-an và nhìn lên. Trong khoảnh khắc, Ji
-an mềm lòng, nhưng rồi anh đã kiên quyết thả tay Se
-hun ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!