Chương 27: (Vô Đề)

(khi nào Hyun

-woo nghĩ về  Ji

-an sẽ dùng cậu ta)

Sát ý dâng trào.

Dù từng bị dì ruột hành hạ từ nhỏ, Ji

-an chưa bao giờ có ý định trả thù.

Nhưng nghĩ đến việc có kẻ đã thực hiện những thí nghiệm ghê rợn lên một đứa trẻ chỉ cần tình yêu thương—và kẻ đó vẫn còn sống, thậm chí vẫn đang truy tìm Se

-hun…

Đây là điều mà Ji

-an không thể hiểu nổi, cũng không muốn hiểu.

"Kẻ đó đang ở đâu?"

Ji

-an siết chặt nắm tay, hỏi bằng giọng đầy áp lực. Tim anh đập dồn dập như muốn lao ngay đến kẻ đó và tung ra một kỹ năng tấn công ngay lập tức.

"Cậu không định tự mình giải quyết chuyện này đấy chứ? Ở yên đi, rất nguy hiểm. Người này có quan hệ sâu rộng trong cả giới chính trị và kinh doanh. Gia thế cũng không hề tầm thường đâu."

"Vậy chẳng lẽ cứ khoanh tay đứng nhìn? Nếu tên khốn đó làm hại Se

-hun thì sao?"

Với Ji

-an, đứa trẻ ấy đã là gia đình. Anh đã quyết định sẽ bảo vệ Se

-hun cho đến khi cậu bé trưởng thành, không còn cần đến anh nữa.

"Tôi không bảo là không làm gì cả. Nhưng nếu manh động, chúng ta sẽ tự rước họa vào thân. Cứ từ từ tiếp cận. Tôi sẽ bày một cái bẫy. Trước khi mọi chuyện kết thúc, hãy hạn chế để Se

-hun ra ngoài. Nếu phải ra ngoài, tốt nhất là che mặt lại. Chúng tôi đang làm nhiễu loạn thông tin, nên phải mất một thời gian nữa kẻ đó mới lần ra được tung tích của thằng bé."

Ji

-an im lặng nhìn Hyun

-woo.

Ánh mắt anh trầm ngâm dò xét đối phương thật lâu.

Anh có thể tin người đàn ông này đến mức nào? Tại sao anh ta lại muốn giúp Se

-hun?

Những nghi ngờ hợp lý dần nảy sinh trong đầu anh.

"Tại sao anh lại làm đến mức này, Hyung?"

"Chẳng phải đó là chuyện hiển nhiên sao? Làm sao tôi có thể đứng nhìn lũ khốn đó—những kẻ đã dùng những đứa trẻ chưa dứt sữa mẹ làm vật thí nghiệm—nhởn nhơ ngoài kia được? Tôi cũng có một đứa em nhỏ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!