"Thầy giáo… đã đi rồi nhỉ."
Không có ai can ngăn, bọn trẻ chơi với nhau rồi gây ra chuyện như thế này. Ji
-an lướt nhẹ ngón tay qua mái tóc của Se
-hun. Những lọn tóc bị cắt rơi lả tả xuống sàn nhà.
Cảm nhận được bầu không khí trở nên nghiêm trọng, Hyun
-soo bồn chồn tiến đến gần Ji
-an.
"Em thấy tóc Se
-hun dài quá nên chỉ định cắt một chút thôi… nhưng mà… không thành công rồi…"
Chỉ cần nhìn vẻ mặt của cậu nhóc cũng đủ hiểu là cậu không hề có ác ý. Ji
-an cũng đã nghĩ đến chuyện sẽ cắt tóc cho Se
-hun khi thời tiết nóng hơn.
"Anh không trách em đâu. Trước tiên, dọn dẹp sàn nhà rồi ăn cơm đã."
"Dạ…"
Hyun
-soo tiu nghỉu đặt kéo lên bàn rồi cúi người xuống quét những lọn tóc bằng tay. Ji
-an cũng lấy túi rác, gom lại từng nhúm tóc rơi trên sàn bỏ vào túi.
Sau khi dùng máy hút bụi để dọn nốt những sợi tóc còn sót lại, Ji
-an tạm thời lấy dây buộc lại mái tóc lởm chởm của Se
-hun.
"Ăn cơm xong rồi đi cắt tóc nhé."
Se
-hun khẽ gật đầu.
Dù mái tóc đã bị cắt nham nhở, cậu nhóc vẫn chẳng tỏ ra bận tâm chút nào.
*****
"Chào thầy ạ."
Khi đã chia nhau ăn xong đồ ăn đặt về và dọn dẹp đâu vào đấy, giáo viên dạy toán phụ trách ca chiều cũng đến.
"Nhưng mà… tóc của Se
-hun sao lại… thành ra thế này?"
"Chuyện là như thế này…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!