"Ưm~"
Hôm nay, có vẻ như số lượng thợ săn ghé thăm quán cà phê nhiều hơn thường lệ. Từ những cuộc trò chuyện của khách hàng, Lee Ji
-an nghe loáng thoáng rằng một hội thợ săn nổi tiếng đang tổ chức khóa huấn luyện cho các thợ săn mới ngay tại hầm ngục trước quán cà phê của anh.
Nhờ vậy, doanh thu hôm nay đạt mức cao nhất kể từ khi Lee Ji
-an xuyên không vào cơ thể chủ quán cà phê này.
Tòa nhà quán cà phê cũng thuộc sở hữu của Lee Ji
-an, nên anh không phải trả tiền thuê nhà, cũng không cần chi phí nhân công. Sau khi trừ đi chi phí nguyên liệu và hóa đơn tiền điện nước, toàn bộ số tiền còn lại đều là lợi nhuận. Điều này khiến bước chân Lee Ji
-an trên đường đến cửa hàng tiện lợi trở nên nhẹ như bay.
'Hôm nay mình sẽ chi tiêu xa xỉ một chút.'
Thường thì mỗi khi đến cửa hàng tiện lợi, Lee Ji
-an chỉ mua một nắm cơm tam giác và một ly mì cốc. Thói quen tiết kiệm đến mức cực đoan đã ăn sâu vào máu anh, khiến cho dù bây giờ có nhiều tiền hơn, Lee Ji
-an vẫn chi tiêu như ở kiếp trước.
Nhưng hôm nay, với doanh thu khả quan, anh quyết định tự thưởng cho mình. Kế hoạch là mua một cuộn kimbap nhân cá ngừ, một xiên chả cá cay, và một lon nước nho. Lee Ji
-an thầm nghĩ, nếu dần quen với việc tiêu tiền như vậy, có lẽ một ngày nào đó anh sẽ đủ dũng cảm để mua cả chiếc xe mơ ước.
Khi đang mơ màng suy nghĩ về việc sẽ ăn gì, Lee Ji
-an nuốt nước bọt một cách vô thức. Lúc này, cửa hàng tiện lợi đã hiện ra trong tầm mắt. Nhưng trước khi bước vào, anh bị thu hút bởi âm thanh phát ra từ con hẻm bên cạnh.
"Bốp! Bốp! Bốp—!"
Âm thanh quen thuộc khiến Lee Ji
-an dừng bước. Sau tai nạn bất ngờ khiến bố mẹ qua đời, Lee Ji
-an đã lớn lên trong sự ghẻ lạnh và bạo hành của dì và dượng. Vì vậy, âm thanh nắm đấm và bàn chân va vào cơ thể là thứ mà Lee Ji
-an không thể nào nhầm lẫn.
"Thằng nhãi này! Mày dám thò tay vào ví tao hả? Muốn chết à?"
Có vẻ như người đang bị đánh đã cố gắng móc túi của kẻ tấn công.
Dù ba năm đã trôi qua kể từ khi hầm ngục xuất hiện, thế giới này vẫn đầy rẫy những người không có công việc ổn định, phải lang thang trên đường phố. Chính phủ đã đưa ra nhiều chính sách hỗ trợ những người yếu thế, nhưng số người vật lộn để tồn tại trong thế giới này vẫn không hề ít hơn so với nơi Lee Ji
-an từng sống.
Điều này khiến Hàn Quốc, vốn được coi là quốc gia an toàn trước nạn móc túi, giờ đây trở thành địa bàn hoạt động của những tay móc túi chuyên nghiệp.
'Chọn nhầm đối tượng rồi…'
Lee Ji
-an không ủng hộ hành vi phạm pháp, nhưng anh không thể không cảm thấy thương cảm trước hoàn cảnh của những người này. Anh cẩn thận bước vào con hẻm, dự định thuyết phục bằng lời lẽ để ngăn kẻ tấn công tiếp tục.
Dù mùi máu trong không khí khiến Lee Ji
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!