Chương 19: (Vô Đề)

"Se

-hun à, anh về rồi đây."

Ji

-an bước vào nhà, xoay vai vì cảm thấy hơi nhức mỏi. Từ phía bếp, tiếng động lạch cạch vang lên, và ngay sau đó, một hình bóng nhỏ bé chạy ra như sóc.

"Anh Ji

-an, anh về rồi!"

Se

-hun cúi chào lễ phép, đôi mắt đen láy sáng bừng nhìn Ji

-an. Ji

-an nhất thời cạn lời khi thấy hai má phúng phính của cậu nhóc lấm tấm vài hạt cơm và vụn rong biển.

"Thì ra đây là lý do người ta kết hôn và sinh con."

Bao nhiêu mệt mỏi tích tụ trong một ngày làm việc vất vả dường như tan biến ngay khi Ji

-an nhìn thấy Se

-hun.

"Lại đây nào."

Ji

-an cúi xuống, ôm cậu nhóc vào lòng. Hương thơm đặc trưng của trẻ con xen lẫn chút mùi thức ăn phảng phất trên khuôn mặt của Se

-hun.

Anh nhẹ nhàng nhặt hạt cơm dính trên má cậu nhóc và đưa vào miệng. Mùi vị dầu mè lan tỏa khiến anh đoán ngay rằng Se

-hun đã tự cuốn cơm với rong biển để ăn.

"Em vừa ăn cơm đấy à? Anh định nấu món ngon cho em mà."

Ji

-an thoáng tiếc nuối vì không hoàn thành công việc sớm hơn để về kịp nấu ăn. Anh bước vào bếp và nhìn thấy đúng như dự đoán: gói rong biển và hộp cơm ăn liền bày lộn xộn trên bàn.

"Cùng ăn đi, hyung."

Se

-hun chỉ tay vào đĩa cơm trên bàn, nơi có những cuộn cơm rong biển mà cậu tự làm. Lượng cơm trong từng cuộn không đều nhau, vài hạt cơm rơi vãi khắp nơi, nhưng với Ji

-an, đây là bữa ăn tuyệt vời nhất thế gian.

Nghĩ đến hình ảnh cậu nhóc nhỏ bé kiên nhẫn tự tay chuẩn bị trong lúc chờ anh, khóe mũi Ji

-an bất giác cay xè.

"Trông ngon quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!