"Xin từ chối. Và hãy xóa bài đăng trên cộng đồng ngay lập tức."
"Vâ... vâng. Nhưng... anh có thể gặp Hội trưởng của chúng tôi một lần được không…?"
"Tôi rất hài lòng với công việc hiện tại của mình. Thực ra, tôi mắc chứng sợ quái vật khá nặng."
"Gì cơ?"
"Tôi bị ngất xỉu ngay khi nhìn thấy quái vật. Vì vậy, tôi không thể hoạt động như một năng lực giả. Thêm nữa, tôi cũng có đủ tiền để sống thoải mái."
Lời nói dối không có cơ sở, nhưng Ji
-an thốt ra một cách dửng dưng đến mức khiến nó trở nên thuyết phục. Thực tế, không phải không có những người dù đã thức tỉnh năng lực nhưng vẫn chọn sống như người thường vì chứng sợ quái vật.
Trong khi Kim Soo
-chul vẫn còn lưỡng lự, Ji
-an đã đứng dậy và đi về phía cửa. Anh mở hé cửa, liếc ánh mắt sắc bén về phía Soo
-chul, người vẫn còn ngồi đờ đẫn.
"Anh ra ngoài được không? Hôm nay quán sẽ đóng cửa sớm."
Thật ra, không chỉ hôm nay mà Ji
-an còn dự định điều chỉnh giờ đóng cửa quán cà phê sớm hơn vào 7 giờ tối, để có nhiều thời gian hơn bên Se
-hun.
Kim Soo
-chul lề mề đứng dậy với vẻ mặt đầy ái ngại. Anh ta hiểu rằng nếu trở về tay không, chắc chắn sẽ phải hứng chịu cơn giận từ Hội trưởng. Dẫu vậy, Ji
-an vẫn lạnh lùng chỉ ra ngoài bằng một cái gật đầu ngắn.
Ngay khi thân hình to lớn của Kim Soo
-chul vừa bước qua ngưỡng cửa, Ji
-an đóng sầm cửa lại một cách dứt khoát. Kim Soo
-chul còn do dự một hồi trước cửa, nhưng rồi cũng bỏ đi với những bước chân nặng nề.
"Se
-hun à, ra ngoài được rồi."
Nghe vậy, Se
-hun, đang ngồi yên lặng trên ghế phía sau quầy, cúi người chui ra khỏi chỗ trốn.
Ji
-an cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt cậu nhóc, rồi xoa nhẹ mái đầu tròn trịa của cậu.
"Chờ anh một chút nhé. Anh sẽ dọn dẹp nhanh thôi, rồi chúng ta về nhà ăn món thật ngon. Hôm nay anh sẽ đích thân nấu bữa tối."
Se
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!