Người đàn ông rút từ trong áo ra một chiếc thẻ năng lực giả cỡ bằng danh thiếp, giơ lên cho Ji
-an xem.
'Cấp B sao? Trông mạnh mẽ hơn thế nhiều mà.'
Trên thẻ ghi rõ ràng cấp B, nhưng Ji
-an vẫn thấy không thoải mái. Phần tên bị ngón tay cái của người đàn ông che mất, khiến anh không nhìn rõ. Dù sao thì đã nhận đơn, anh cũng không thể không làm đồ uống cho khách.
"Vâng. Tổng 90.000 won, thưa anh. Đồ uống sẽ có ngay thôi, phiền anh chờ một chút."
Ji
-an đặt cuốn sổ vẽ mà Se
-hun đưa cho sang một bên, nhanh chóng bắt đầu pha cà phê. Anh muốn giải quyết khách hàng này càng sớm càng tốt, nên tốc độ pha chế cũng nhanh hơn hẳn thường ngày.
Bất ngờ, người đàn ông chống tay lên quầy, nghiêng người về phía Ji
-an, rồi đặt một câu hỏi kỳ lạ:
"Đứa bé này, nhặt ở ngoài đường à?"
"…Gì cơ?"
Ji
-an kinh ngạc quay đầu lại, cổ anh cứng đờ như mắc kẹt. Đúng là mình nhặt thằng bé thật, nhưng sao lại có người nói chuyện như thế ngay trước mặt Se
-hun? Hắn nghĩ gì vậy?
"À, tôi đùa thôi mà. Sao trông cậu ngạc nhiên thế? cậu và thằng bé chẳng giống nhau chút nào, nên tôi mới hỏi. Như cậu cũng biết, sau khi các cổng xuất hiện, có rất nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi. Số trẻ mất cả cha lẫn mẹ lại càng nhiều hơn. Nên tôi cứ nghĩ cậu đang làm việc tốt, nhận nuôi một đứa trẻ. Nếu cậu thấy khó chịu, tôi xin lỗi."
Người đàn ông chắp tay trước ngực, làm động tác xin lỗi, nhưng lời nói của anh ta không chứa nhiều sự chân thành. Ji
-an đặt chiếc cốc trong tay xuống quầy, tạo ra tiếng cạch rõ rệt.
'Nếu chỉ đụng đến mình, mình có thể bỏ qua. Nhưng tại sao cứ phải lôi Se
-hun vào mấy chuyện này?'
Người đàn ông tiếp tục nói, vẻ mặt không đổi:
"Chủ quán, để tạ lỗi, tôi sẽ trả gấp đôi giá cốc cà phê. Tôi biết gương mặt tôi trông như đang cười, dễ gây hiểu lầm, nhưng lần này tôi thực sự thấy có lỗi."
Quả thật, khóe mắt cong tự nhiên của anh ta khiến người khác khó nhận ra biểu cảm thật sự.
"Cậu bỏ qua nhé?"
"…Tôi không để bụng, nhưng lần sau hãy cẩn thận lời nói. Trẻ con nghe và hiểu hết đấy. Chúng dễ bị tổn thương lắm."
Ji
-an nhắc nhở bằng giọng nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Trong kiếp trước, anh cũng từng chịu không ít tổn thương bởi những lời nói vô ý của người lớn khi còn nhỏ.
Trong lúc cho đá vào cốc, Ji
-an liếc nhìn Se
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!