"Thực ra, hôm đó có một năng lực giả đến quán tôi quậy phá. Tôi còn có em trai nhỏ, và người đó đã nói những lời không hay với em tôi. Lúc ấy, một vị khách khác cũng là năng lực giả đã giúp đỡ tôi. Nhưng có vẻ câu chuyện đã bị thêu dệt lại và được đăng lên mạng, khiến mọi người hiểu lầm đó là tôi."
Ji
-an khéo léo pha trộn giữa sự thật và lời nói dối để trả lời. Tuy nhiên, nhóm năng lực giả trước mặt anh trông không có vẻ tin tưởng lắm. Nhận ra sự nghi ngờ đó, Ji
-an khẽ nheo mắt thì người đàn ông cầm điện thoại giơ ra trước mặt anh.
"Hiện giờ, để chứng minh bài viết đó không phải dối trá, một số người đã dùng "Vật phẩm giám định" và đăng bài xác nhận lên mạng. Điều đó khiến lời đồn càng được củng cố thêm."
Vật phẩm giám định?
Thoáng chốc, nét mặt Ji
-an hiện lên sự bối rối. Anh cảm thấy hối tiếc vì đã không hành động cẩn thận hơn để tránh bị chú ý. Làm sao anh có thể ngờ rằng có người lại dùng Vật phẩm giám định để kiểm tra một ông chủ quán cà phê nho nhỏ?
Chắc chắn vị khách phiền phức kia đã dựng lên một câu chuyện thật hợp lý, đến mức kéo theo những người khác cũng tò mò mà sử dụng Vật phẩm giám định. Ji
-an nhớ rằng mỗi món đồ này có giá lên đến hàng triệu won, một con số không nhỏ với người thường.
Nhưng với các năng lực giả, đặc biệt là từ cấp B trở lên, số tiền này chẳng thấm vào đâu. Chỉ cần dọn một hầm ngục, họ dễ dàng kiếm được hàng chục triệu won.
'Có nên lấy thẻ năng lực giả ra để cho họ xem không nhỉ? Trên thẻ vẫn ghi rõ tôi chỉ là năng lực giả cấp C…'
Tấm thẻ năng lực của cơ thể mà Ji
-an đang nhập vào, thuộc về "Lee Ji
-an", rõ ràng cho thấy cấp độ là C. Nhưng tình hình trước mắt khiến anh phải cân nhắc.
"Haa…"
Nhận ra rằng mọi việc đã đi quá xa để có thể giải thích đơn giản, Ji
-an thở dài, đưa tay vuốt mặt. Dù anh có giải thích thế nào, nếu có ai đó sử dụng thêm Vật phẩm giám định, mọi nỗ lực của anh sẽ trở thành công cốc.
Thậm chí, nếu thông tin này lọt đến tai Cục Quản lý Năng lực giả, và họ cử người điều tra, tình hình sẽ trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Hiện tại, Ji
-an thực chất là năng lực giả cấp S nhưng đang sử dụng thân phận của một người cấp C để sống ẩn dật. Có lẽ, việc chỉ bị đồn là cấp A lại là điều may mắn.
Cảm nhận được bầu không khí không ổn, nhóm năng lực giả dần lùi xa khỏi Ji
-an. Trong mắt họ, anh là một năng lực giả cấp A đang che giấu sức mạnh và sống ẩn mình với vỏ bọc ông chủ quán cà phê. Ai nấy đều lo sợ sẽ gây rắc rối cho anh và âm thầm trao đổi ánh mắt để chuẩn bị rút lui.
"Chờ một chút."
"Dạ? Có… có chuyện gì vậy ạ…?"
Lời nói của Ji
-an khiến họ khựng lại, mồ hôi lạnh túa ra. Không khí xung quanh như đóng băng trong giây lát.
"Đã đến đây rồi thì vào uống cà phê trước khi về. Quán tôi vừa hết giờ nghỉ trưa. Chẳng phải các anh đến để thưởng thức cà phê sao?"
"À, đúng là vậy…"
"Vậy mời vào."
Ji
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!