Chương 14: (Vô Đề)

"Của em."

Sehun khẽ thì thầm, ánh mắt tròn xoe sáng rực lên, như thể rất hài lòng với những gì mình vừa nói. Ngay khoảnh khắc đó, Ji

-an khẽ rên lên một tiếng và xoay người.

Sehun lập tức nín thở, quan sát gương mặt Ji

-an. Sau đó, cậu nhóc từ từ nhích lại gần và trèo lên nằm trên bụng Ji

-an.

Cậu áp tai vào ngực anh, nơi có thể nghe rõ nhất tiếng nhịp tim đều đặn, rồi buông thõng tay chân xuống. Cơn buồn ngủ từ từ ập đến.

Sehun điều chỉnh tư thế sao cho có thể lập tức tỉnh dậy nếu Ji

-an cử động. Chỉ khi chắc chắn mình không bỏ lỡ bất kỳ chuyển động nào của anh, cậu nhóc mới chìm vào giấc ngủ sâu.

***

"Ngày hôm qua sao quán lại đóng cửa vậy? Tôi đến tận nơi nhưng đành quay về. Ở khu này, cà phê của quán anh là ngon nhất, tiếc quá chừng."

"Thật vậy sao? Tôi xin lỗi nhé. Hôm qua em trai tôi hơi ốm."

"Ồ, vậy thì anh nghỉ là đúng rồi. Giờ em ấy ổn chưa?"

"Dạ, am ấy ổn rồi."

Ji

-an mỉm cười rạng rỡ với vị khách đang quan tâm, tay thoăn thoắt bấm trên máy thanh toán.

"Tôi sẽ làm ngay, cô đợi chút nhé."

Là một quán cà phê chỉ có một nhân viên, Ji

-an vừa nhận đơn vừa tính tiền, sau đó ngay lập tức bắt tay vào pha chế đồ uống.

Trong khi chuẩn bị ly latte vani mà khách đã gọi, Ji

-an ngước nhìn hàng dài người xếp hàng, không khỏi nghiêng đầu thắc mắc.

"Sao tự dưng lại đông khách thế nhỉ?"

Thậm chí hôm qua anh còn đóng cửa mà không thông báo gì.

Anh đã dự tính hôm nay sẽ vắng hơn thường lệ, nhưng trái lại, ngay sau khi mở cửa được chưa đầy 5 phút, tất cả các bàn đã kín chỗ. Khách mua mang về cũng tấp nập không ngừng.

Nhờ vậy, Ji

-an gần như quên cả mệt, vừa bận rộn làm việc vừa mỉm cười mãn nguyện khi nhìn đống hóa đơn chất cao trên quầy.

"Hay có người nổi tiếng chuyên review đồ ăn uống nào đó quảng bá cho quán mình?"

Dù cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng Ji

-an cũng không bận tâm quá nhiều. Ít nhất, tình trạng này tốt hơn việc quán vắng tanh.

**

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!